Mười tám năm sau hay Con vịt chết chìm - Full
Tác giả: Nam Phái Tam Thúc
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1342245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2245 lượt.
ng nhắc đến?
Chìa khóa trong miệng nữ thi, tôi cố gắng định thần, hít một hơi thật sâu, dùng hai ngón tay luồn vào dưới lưỡi cô ta kẹp lấy cái chìa rồi cẩn thận gắp ra ngoài nhưng nó ngoan cố không chịu thoát ra khỏi miệng cô ta. Tôi nhìn kỹ, hóa ra phần chuôi khóa có cột một sợi tơ cực mảnh, thông vào trong cổ họng nữ thi. Tôi bất giác linh cảm có chuyện chẳng lành, đầu kia của sợi tơ dường như còn nối với vật gì đó.
Ông nội từng nói với tôi, từ thời nhà Thương, thợ thủ công đã có tay nghề tinh diệu đến mức bố trí được cung nỏ bên trong cơ thể người chết, dùng tơ vàng kích hoạt. Kẻ trộm chỉ cần táy máy đến ngọc hoặc bảo châu đặt trong miệng và hậu môn thi thể, cơ quan sẽ lập tức khởi động, tiễn từ nỏ thình lình đâm thủng thi thể mà bắn ra ngoài. Khi đó, khoảng cách giữa kẻ trộm và người chết thường rất gần, hoàn toàn không thể né tránh. Những kẻ phải bỏ mạng vì loại cơ quan này không biết bao nhiêu mà kể.
Tôi ấn vào bụng nữ thi, quả nhiên đụng phải một vật cứng rắn, trong tâm thở phào: may mà tôi tay chân lóng ngóng, chẳng hạn gặp Phan Tử hoặc Bàn Tử, e là đã lâm nạn rồi! Cứ nghĩ đến tất cả đã được sắp đặt đến mức này, y như đặc biệt đối phó với đám trộm mộ, tôi bất giác cảm thấy xương sống ớn lạnh.
Sợi tơ nối với chìa khóa là tơ vàng, chỉ có thể kéo mà không dứt ra được. Tôi lấy móng tay bấm đứt, lôi chiếc chìa khóa ra. Chìa này cùng với lỗ khóa trên hộp tử kim không sai một li, thực sự ăn khớp nhau. Nhưng tôi không rõ trong chiếc hộp này có gì kỳ quái, chưa biết chừng còn có cơ quan. Suy đi tính lại, tạm thời đừng mở ra là tốt nhất.
Ngay sau đó, tôi thình lình phát hiện, nữ thi đang bám lấy mình đột ngột trở nên dữ tợn. Tôi vô cùng kinh hãi, khuôn mặt cô ta giống y như quả quýt héo, phút chốc đã quắt queo lại. Từ cổ họng cô ta phát ra những âm thanh khó tả, chỉ trong vài giây, mỹ nhân rõ ràng vô cùng xinh đẹp đã biến thành một cái xác khô ngay trước mắt tôi. Tôi mới run lên một chút, cách tay mục nát đã đứt lìa ra, thân thể cô ta teo tóp rồi rơi bịch xuống đài ngọc mà vẫn không ngừng co rút lại.
Tôi đã sợ cứng người, xem ra đá quý nạm trên chuôi chiếc chìa khóa thực sự có tác dụng chống phân hủy. Không dám suy nghĩ thêm, tôi vội vã nhét bảo vật vào trong túi, lòng thầm nhủ không nên ở lì nơi này nữa, sau đó đi cõng Bàn Tử. Khi nãy ra tay với hắn hơi mạnh, giờ lôi vài cái vẫn không hề nhúc nhích. Tôi than thầm, đừng vậy chứ, không lẽ mình đã đánh chết hắn rồi. Lúc đó không thể đắn đo nhiều, tôi nắm chặt lấy một cánh tay của hắn, hét lớn: “Lên!”, cột sống cố gắng trụ vững, vắt hắn lên lưng. Tên Bàn Tử này nặng khủng khiếp, đè tôi suýt nữa hộc máu. Tôi âm thầm lắc đầu, vừa đi vừa lầm bầm rủa xả tổ tông nhà hắn.
May mà hành lang đá không dài, tôi nhanh chóng mò được tới quãng giữa. Ra đến nơi đám dây leo rối rắm cũng thấy được vách núi, nhưng Phan Tử và chú Ba không ở đây, hẳn là đã quay lại tìm đường. Tôi lết đến đài hiến tế ở cuối hành lang, đặt Bàn Tử lên đài. Đang muốn lăn quay ra nghỉ thì chú Ba đã chui ra từ cái động gần mặt đất nhất.
Chú vô cùng tinh thông kỳ môn độn giáp, có chú ở đây, mê cung này chỉ là chuyện vặt. Sợ chú không thấy, tôi vừa vẫy tay vừa hô to: “Chú Ba, cháu ở đây!”
Chú Ba nhìn thấy tôi định cười, nhưng sắc mặt đột ngột thay đổi, chỉ ra sau lưng tôi. Tôi quay lại, Bàn Tử không biết đã ngồi dậy từ lúc nào, còn xác hồ ly mắt xanh lại nằm vắt trên lưng hắn, giương mắt lạnh lùng nhìn tôi.
Ánh mắt của tôi lập tức dán chặt vào cái xác, không cách nào dời đi. Nhưng có lẽ là do đã ăn mảnh giáp trên đai lưng, nên dù không thể quay đầu lại thì rốt cuộc cũng không sinh ra ảo giác. Cảnh vật trước mắt tuy chao đảo, nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo.
Đúng lúc này, tôi đột nhiên nghe được tiếng bước chân của nhóm chú Ba đang đến gần, trong lòng thầm kêu không ổn. Bọn họ còn chưa thấy yêu thuật của cái xác hồ ly, không biết nó lợi hại thế nào, không suy nghĩ kỹ càng đã chạy ào qua nhất định sẽ xảy ra chuyện. Tôi muốn hét lớn nhắc nhở bọn họ, nhưng cổ họng dường như đã mắc nghẹn, há miệng mà không nói được lời nào, tôi sốt ruột đến độ mạch máu cơ hồ muốn vỡ tung.
Đột nhiên tôi chợt loé lên một sáng kiến, nhận ra tay mình còn có thể miễn cưỡng cử động được, lập tức hai tay bắt chước động tác đang cầm súng, mũi súng chỉ vào đầu con hồ ly, không ngừng giật giật, trong lòng kêu gào: Phan Tử, lần này bất kể thế nào anh cũng phải thông minh một chút, động tác này mà anh không nhận ra được thì đi chết đi!
Mới chỉ vài lần, phía sau liền vang lên tiếng súng, cái đầu của con hồ ly mắt xanh nổ tung ngay trước mặt tôi. Lúc này tôi còn đang há miệng, cái xác nát bấy cơ hồ văng đầy mặt đầy miệng tôi, tôi lập tức nôn thốc nôn tháo, mùi vị cái thứ đó còn kinh tởm hơn ăn phải phân nữa. Tôi hầu như nôn sạch mọi thứ trong bao tử mới quay đầu lại, thấy ở đằng xa Phan Tử đang một tay bịt miệng vết thương, một tay ra dấu ok với tôi. Tôi rủa thầm một tiếng, dùng tay áo lau sạch nước xác chết dính trên mặt mình.
Từ chỗ chú Ba đến đài hiến tế