Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1342867
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2867 lượt.
mọi người thấy thân trên trần trụi của tôi." Thanh âm của cô Q vẫn mang theo dày đặc âm mũi, nhưng nghe đã kiên cường hơn, "Cám ơn mọi người, chúng ta tiếp tục thôi."Tôi khóc chạy về nhà, bị bệnh ròng rã một tuần. Các bạn học sinh đến thăm tôi, một người bạn tốt không rõ chân tướng mọi chuyện mang theo một món đồ chơi lông nhung thật to, tôi vừa nhìn thấy nó liền ngất đi. Một tháng sau, tôi tham gia thi vào trường cao đẳng, thành tích có thể đoán được. Nhưng đây không phải là thứ hỏng bét nhất, tôi phát hiện tôi rốt cuộc không cách nào đụng chạm vào bất luận vật phẩm lông nhung nào, thỉnh thoảng chỉ cần trông thấy vật phẩm lông nhung đều khiến tôi sản sinh ra phản ứng phi thường mãnh liệt. Tôi nguyên tưởng rằng loại tình huống này sẽ theo thời gian trôi qua chậm rãi biến mất, thế nhưng mãi cho đến khi sau này tôi lên đại học, nó vẫn theo tôi như hình với bóng, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng. Tôi thậm chí ngay cả áo len cũng không thể mặc, tựa hồ áo len bất cứ lúc nào cũng có thể siết lấy cổ tôi, khiến tôi hít thở không thông. Các anh cũng biết, trong ký túc xá nữ sinh đại học nhiều nhất chính là đồ chơi lông nhung. Tôi nhớ rõ có một lần, bạn trai của nữ sinh giường đối diện tặng cô ấy một con gấu bông lông nhung thật to, nàng mừng vui rạo rực mà đặt tại đầu giường. Nhưng món đồ chơi kia đối với tôi mà nói chính là một tai vạ. Tôi không cách nào hình dung tình cảnh lúc đó: trở về từ phòng tự học, đẩy ra cánh cửa ký túc xá, một con gấu lông nhung màu vàng nhạt ngồi trên giường, hướng tôi hung ác nhếch miệng. . . . . .Chân của tôi khi đó liền mềm nhũn. . . . . .Cô Q lại bắt đầu run rẩy, nguyên bản chân đặt ngang trên sàn nhà cũng cuộn tròn lại, tựa hồ muốn đem chính mình rút thành một khối nhỏ."Cô nhìn thấy gấu bông -- sẽ cảm thấy có biểu cảm?" Khương Đức Tiên nhẹ nhàng hỏi."Đúng vậy." Cô Q gật đầu, "Kỳ thật trong lòng tôi hiểu rõ đây chẳng qua là một ảo giác, gấu bông không có khả năng có biểu cảm, cho dù có, cũng là dáng vẻ ngây thơ đáng yêu -- tựa như trước khi tôi 19 tuổi nhìn thấy như vậy. Đối với tôi mỗi lần thấy thứ gì tương tự, đều có một loại cảm giác phi thường mãnh liệt. . . . . ."T tiên sinh nhìn lướt qua thảm nhung đặt ở góc tường, hỏi: "Cảm giác gì?"Cô Q bất an vặn vẹo vài cái, ngẩng đầu nhìn nhóm bạn vẫn như cũ đưa lưng về phía nàng, thấp giọng nói: "Cảm giác nhục nhã.""Cảm giác nhục nhã?""Đúng." Ánh mắt cô Q trống rỗng nhìn về phía trước, "Thật giống như -- mọi người đều nhìn tôi, mà tôi, lại đang trần truồng."Nói xong câu đó, cô Q rốt cuộc không cách nào khống chế tâm tình của mình nữa, nghẹn ngào khóc rống lên.T tiên sinh từ trên ghế đứng dậy, tựa hồ muốn đến an ủi nàng, thế nhưng lại không biết chắc làm thế có thích hợp hay không, quay đầu nhìn Z tiên sinh, Z tiên sinh gật đầu, đưa tay tắt nhạc.Tất cả mọi người vây quanh bên cạnh cô Q, lôi kéo tay nàng, vuốt ve tóc nàng, nhẹ giọng nói chút lời an ủi. Cô Q gắt gao kéo tay T tiên sinh, không hề cố kỵ mà khóc. Đợi cho nàng dần dần bình tĩnh trở lại, Z tiên sinh nói: "Q, cô rất dũng cảm.""Cám ơn." Cô Q lau khóe mắt, "Cũng cám ơn mọi người."Năm nam nhân nhìn nhau anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều mỉm cười."Chúng tôi nhất định đều có thể tốt lên." Cô Q nắm tay thành đấm, nặng nề đặt trên đầu gối mình, "Nhất định."
Diễn xuất đau thương (1)
Phương Mộc tựa lưng vào trên ghế, vừa hút thuốc vừa nhìn tấm bảng viết trên tường đối diện. Phía trên kia dán đầy ảnh chụp to to nhỏ nhỏ, nhân vật đều là La Gia Hải.Nhìn từ tình hình giới nghiêm hiện nay, tính khả năng La Gia Hải thoát khỏi bổn thị cơ hồ là số không. Hơn nữa đủ loại dấu vết cho thấy, y vẫn chưa thử rời khỏi thành phố C. Như vậy y nhất định đang trốn ở một góc nào đó trong thành phố này. Vấn đề là: Y vì sao vượt ngục, và vì cái gì phải lưu lại đây?Phương Mộc cầm lấy bút, ở trên cuốn sổ trước mặt vẽ một vòng tròn, trong tầng tầng lớp lớp vòng tròn, hai chữ kia có vẻ càng thêm bắt mắt: Báo thù.Trong những ngày sau khi La Gia Hải vượt ngục, Phương Mộc từng đối với phán đoán của mình sản sinh ra dao động. Thế nhưng theo phần lớn tư liệu thu thập được và hết lần này đến lần khác phân tích, Phương Mộc vẫn tin chắc kết luận của mình đối với La Gia Hải là chuẩn xác. Tỷ như, tình yêu của y đối với Trầm Tương. Có lẽ, đây là động cơ vượt ngục của La Gia Hải.La Gia Hải là một người có tâm trả thù rất mạnh. Như vậy, y lựa chọn vượt ngục, cũng ở lại quê nhà của Trầm Tương -- Thành phố C, thì tuyệt đối không chỉ vì tìm kiếm cơ hội thoát đi lần nữa. Năm đó địa điểm Trầm Tương gặp phải cường bạo ngay tại thành phố C, y có phải muốn đi tìm người đã cường bạo Trầm Tương hay không?"Phương Mộc lắc đầu. Nếu y thật sự làm thế, vậy cũng quá choáng váng rồi. Án này năm đó chưa từng lập hồ sơ, đương sự là Trầm Tương cũng đã chết. Dưới tình huống không tìm ra manh mối, muốn tìm một người phạm tội cưỡng gian hơn 10 năm trước, không khác gì mò kim đáy bể. Trừ phi. . . . . .Trừ phi có người giúp đỡ y.Phương Mộc ở trên sổ viết ba chữ: Khương Đức Tiên.Cửa phòng làm việc thình lình bị đẩy ra, Biên Bình thò