Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1342897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2897 lượt.
khu nhập viện, dọc theo thông đạo đến khoa khám bệnh, treo một bảng hiệu khoa nội thần kinh, sau khi gặp bác sĩ, đến hiệu thuốc lấy chút dược rồi ra ngoài.""Phương Mộc," Trịnh Lâm suy nghĩ một chút, "Cậu nói xem chúng ta có phải đã kinh động đến thằng cha này rồi không?""Có khả năng này."Khương Đức Tiên đến khu khám bệnh hiển nhiên là ý định vừa nảy ra tạm thời, ở khoa thần kinh nội đăng ký, bệnh trạng hắn tự thuật nhất định là đau đầu, đây là đơn giản nhất, đồng thời cũng là một loại lý do chữa bệnh không dễ kiểm chứng nhất. Hắn làm như vậy, hiển nhiên là vì che dấu tai mắt người. Khương Đức Tiên trực tiếp đến khu nhập viện, đây thuyết minh hắn nhất định là vì muốn xem người nào đó. Vậy hắn tại sao lại đột nhiên thay đổi chủ ý, đến khu khám bệnh chứ?Chẳng lẽ là bởi vì hai người gặp ở tầng 1 kia?"Hai người kia bộ dáng ra sao?""Là một nam một nữ." Cảnh sát kia hồi tưởng lại, "Nữ rất xinh đẹp, nam thì, theo tôi khá cao, thoạt nhìn rất thời trang, hình như còn nhuộm tóc. . . . . . Ai, ai!"Hắn đột nhiên đưa tay chỉ ngoài cửa sổ, lớn tiếng gọi, "Chính là hai người đó."Một đôi thanh niên nam nữ từ cửa khu nhập viện vội vã bước ra, trực tiếp lên một chiếc taxi, chạy vội đi.Phương Mộc và Trịnh Lâm trao đổi ánh mắt một chút, cả hai đều không che dấu được nội tâm kinh ngạc. Lại thêm một người quen nữa.Nam nhân kia là Đàm Kỷ."Người anh em, phiền toái cậu đi một chuyến nữa rồi, " Ánh mắt Phương Mộc từ hướng Đàm Kỷ biến mất thu hồi, "Cậu đi tra Khương Đức Tiên xem bệnh gì, thuốc kia là gì."Cảnh sát kia sảng khoái đáp ứng một tiếng, nhảy xuống xe đi vào khu khám bệnh."Lão Trịnh, chúng ta đi xem ai ở trong bệnh viện," Phương Mộc kéo kéo Trịnh Lâm, "Không chừng còn có thể gặp người quen."Khương Đức Tiên sau khi từ bệnh viện đi ra trực tiếp trở về sở luật sư, cũng ở trong sở công tác cho đến tan tầm. Sau đó về nhà, thủy chung không ra khỏi cửa nữa, cũng không cùng những người khác tiếp xúc qua.Về phần bệnh trạng hắn tự thuật trong bệnh viện quả thật là đau đầu, cũng nói với bác sĩ giấc ngủ gần đây của mình không tốt, dược phẩm lấy từ hiệu thuốc là thuốc an thần bình thường nhất.Về phần Phương Mộc và Trịnh Lâm bên này, lại có một thu hoạch không thể xem như thu hoạch. Bởi vì Khương Đức Tiên từng ở trong đại sảnh chờ thang máy, do đó Phương Mộc và Trịnh Lâm quyết định từ lầu ba bắt đầu tra lên. Sau khi xem xét danh sách bệnh nhân nhập viện, cũng đi tới từng phòng bệnh kiểm tra, nhưng không phát hiện ai khả nghi trong các bệnh nhân, nhưng thật ra trong phòng bệnh ngoại trú có một bệnh nhân không rõ tung tích, việc này khiến Phương Mộc và Trịnh Lâm chú ý.Tên bệnh nhân này gọi là Lý Minh, bệnh trạng là rách da đầu và cẳng tay trái do vật nhọn cắt, tổn thương đến thần kinh và gân, não cũng bị chấn động rất nhỏ, thời gian chẩn đoán được đưa ra vào buổi tối ngày hôm trước. Theo bác sĩ trưởng nhớ lại, người bệnh là nam giới, tự nói là 35 tuổi, thân cao từ 175CM tới 180CM, tướng mạo bình thường, không có đặc thù rõ ràng. Bất quá lưu lại ấn tượng sâu sắc cho bác sĩ chính là, khi chẩn trị tâm tình người bệnh cực kỳ không ổn định, kết hợp với vị trí vết thương rách da đầu (lệch về phía bên phải đầu) và cẳng tay trái do vật nhọn cắt, hoài nghi người bệnh là tự thương tổn mình.Theo như lời của phía bệnh viện, nguyên nhân Lý Minh lặng lẽ ra đi hẳn không phải là không có khả năng trả viện phí, bởi vì trong phí điều trị gã đã đóng trước còn dư lại hơn 3000 nguyên. Cảnh sát dựa theo địa chỉ gã lưu lại tiến hành điều tra, kết quả tra không có người này, xem ra cái tên Lý Minh bình thường đến cực điểm này chỉ là tên giả.Mặc dù người này không thể nào truy ra, nhưng ít nhất có thể cung cấp một mạch suy nghĩ như vậy: người này có khả năng đều quen biết Khương Đức Tiên và Đàm Kỷ, Khương Đức Tiên và Đàm Kỷ không hẹn mà cùng thăm hỏi đối tượng nhất định là gã. Nếu giả thiết nói trên thành lập, vậy giữa bọn họ tất nhiên có những bí mật không thể cho ai biết, thế nên đồng thời bỏ qua việc thăm hỏi, "Lý Minh" cũng từ bệnh viện không từ mà biệt.***Lần này tụ họp chỉ có bốn người: Cô Q, T tiên sinh, La Gia Hải và Z tiên sinh.Z tiên sinh sắc mặt âm trầm, càng không ngừng hút thuốc uống trà. T tiên sinh cũng lạnh lùng nghiêm mặt, khoanh tay không nói một lời.Cô Q cúi đầu mân mê vạt áo, thỉnh thoảng nhìn T tiên sinh, lại nhìn Z tiên sinh. Trái lại La Gia Hải có vẻ không quan tâm, trốn sau bức rèm, nhấc lên một góc hướng ra ngoài nhìn trộm."Tôi nhớ rõ tôi từng nói qua. . . . . ." Z tiên sinh rốt cuộc cũng mở miệng, nhưng là ngữ khí cường ngạnh, "Giữa chúng ta không nên lén lúc tiếp xúc, chỉ hơi chút sơ suất thôi, liền có khả năng phí công vô ích.""Xin lỗi." Cô Q nhìn T tiên sinh muốn mở miệng phản bác, lập tức đoạt lời hắn nói trước: "Chúng tôi lần sau sẽ không thế nữa.""Hiện tại H tiên sinh chỉ có thể ở nhà dưỡng bệnh," Z tiên sinh tựa hồ càng ngày càng tức giận, "J tiên sinh trong thời gian ngắn không thể tới tham gia cùng chúng ta hành động nữa. Tất cả những điều này đều là vì các người. . . . . .""Chúng tôi đã làm gì chứ?" T tiên sinh rốt cuộc nhịn khôn