Chinh phục nữ thám tử học sinh lạnh lùng
Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1342895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2895 lượt.
Kim, Hầu Quốc Phú. Chu lão tiên sinh, qua đây nói chuyện chút."Dứt lời, gã không thèm phân trần kéo bả vai thầy Chu qua, mạnh mẽ đem ông lôi sang một bên."Chu lão tiên sinh, tôi biết ông là người đứng đầu đám thường dân này, hội nghị phá bỏ và dời đi nơi khác lần trước, chính là ông đại biểu cho bọn họ lên tiếng đúng không?" Hầu Quốc Phú thấp giọng nói, "Chúng ta hãy bớt nói lời thừa. Ông không phải là muốn tiền sao? Tôi cho ông tiền bồi thường so với những người khác nhiều hơn ba phần, cho ông năm vạn đồng, ông giúp tôi đối phó với đám thường dân này."Thầy Chu gạt rơi tay gã, cao giọng nói: "Chuyện phá bỏ và dời đi nơi khác có pháp luật, có chính sách, còn có chính phủ, nên làm thế nào thì làm thế ấy.""Hơn bốn phần, tám vạn?""Hầu tổng mời ngươi trở về đi." Thầy Chu nhìn chằm chằm khuôn mặt béo của Hầu Quốc Phú, nói từng câu từng chữ: "Nhưng ngươi phải xin lỗi đứa bé cho ta!"Hầu Quốc Phú nhìn Nhị Bảo, trong đôi mắt nhỏ sau gọng kính vàng toát ra ánh sáng hùng hổ dọa người."Chu lão đầu, loại điêu dân như ngươi ta thấy nhiều lắm rồi." Gã âm nghiêm mặt nói: "Đừng đem một thằng đần độn ra đây tranh thủ đồng tình. Ngươi đây là chỗ nào, ổ của mấy đứa đần độn?"Thầy Chu rốt cuộc khống chế không được tâm tình của mình, đưa tay hướng trên mặt Hầu Quốc Phú đánh tới. Hầu Quốc Phú tránh né không kịp, nặng nề trúng một cái tát, gọng kính vàng cũng bay ra ngoài. Thầy Chu còn muốn đánh nữa, vừa mới vung tay lên, một nam tử áo da ngay phía sau đã hung hăng đạp ngã ông.Thầy Chu gục trên mặt đất, mấy nam tử áo da khác cũng vây đến, trong cái miệng dơ bẩn mắng: "Lão già chết tiệt, rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt!"Chị Triệu thét chói tai nhào sang, liều mạng muốn ngăn cản tên ác ôn này, bọn nhỏ cũng vung nắm tay be bé nện trên người bọn chúng.Thầy Chu vùng vẫy muốn đứng lên, nam tử vừa rồi đá ngã ông lại nhấc chân muốn đạp, chân vừa giơ lên, trước mắt đột ngột tối sầm, cả người bay ngang ra ngoài, nặng nề ngã nhào trên mặt đất.Phương Mộc sắc mặt tái nhợt, tay cầm một cây cảnh côn ASP đứng bên người thầy Chu.Nam tử áo da che miệng lăn lộn trên mặt đất, máu tươi từ giữa kẽ tay không ngừng trào ra. Mấy tên ác ôn còn lại đều sợ choáng váng, sau khi tỉnh hồn lại, đều từ trên người lấy ra dao nhíp. Đang muốn nhất tề nhào lên, Hầu Quốc Phú kêu một tiếng: "Đều dừng tay cho tao!"Đám ác ôn mạc danh kỳ diệu nhìn ông chủ của mình, Hầu Quốc Phú lại nhìn chằm chằm cảnh côn trong tay Phương Mộc."Vật dụng tiêu chuẩn của cảnh sát a." Hầu Quốc Phú nhìn lướt qua nam tử áo da không ngừng quay cuồng gào khóc trên mặt đất, "Người anh em, cậu từ đâu tới?"Phương Mộc không trả lời hắn, hướng bên cạnh bĩu môi, chị Triệu cầm điện thoại di động của Phương Mộc đang nhắm ngay bên này, hiển nhiên là chế độ quay.Phương Mộc lạnh lùng nói: "Có đi hay không?"Hầu Quốc Phú cười khan một tiếng phất ta ra hiệu thủ hạ thu hồi dao nhíp, sau đó, gã lấy tay chỉ chỉ Phương Mộc: "Tao sẽ còn tìm mày. Chúng ta đi!"Đám người hùng hổ ra khỏi sân, vừa vặn Liêu Á Phàm tan học trở về cùng mấy đứa nhỏ gật đầu. Liêu Á Phàm nhìn bọn họ hổn hển bò lên xe hơi, lại nhìn về phía bức tường trước cổng, chạy như bay sang."Xảy ra chuyện gì?" Ánh mắt của nàng theo thứ tự đảo qua thầy Chu bụi đất đầy người, Nhị Bảo khuôn mặt dính máu và Phương Mộc tay cầm cảnh côn, "Xảy ra chuyện gì?"Không có người trả lời nàng. Phương Mộc cất kỹ cảnh côn, vội vàng xem thương thế của thầy Chu, chị Triệu mở hai phiến môi Nhị Bảo, trong miệng nhỏ giọng mắng. Bọn nhỏ đều sợ hãi, chụm thành một đoàn run bần bật."Tới cùng là làm sao vậy?" Liêu Á Phàm thấy không ai phản ứng nàng, gấp đến độ kêu to.Chị Triệu dường như chỉ mới nhìn thấy nàng, không thèm phân trần, túm nàng qua kéo về phía tòa nhà nhỏ. Phương Mộc cũng dìu thầy Chu trở về phòng của ông. Cậu để thầy Chu ghé vào trên giường, nhấc áo ông lên, trên tấm lưng phía sau một mảnh máu bầm rõ ràng lộ ra trước mắt.Phương Mộc có chút lo lắng, dù sao thầy Chu tuổi tác đã lớn, liền đề nghị đến bệnh viện kiểm tra. Thầy Chu kiên trì không đi, Phương Mộc khuyên một hồi, thấy thầy Chu thái độ kiên quyết, chỉ có thể đành thôi."Tôi thật sự không có việc gì, có phải đã rước lấy phiền toái cho cậu rồi không?" Thầy Chu có chút lo lắng hỏi."Không sao. Cảnh sát nhân dân gặp loại tình huống này ra tay ngăn chặn là việc nên làm." Phương Mộc cười cười, "Sợ rằng tên khốn kia trong thời gian ngắn đừng mong gặm được sườn heo."Thầy Chu bị chọc cười, sau đó là một trận kịch ho khan kịch liệt, Phương Mộc vội vàng vỗ nhẹ sau lưng ông."Thầy Chu, không nghĩ tới thầy cũng nóng tính như vậy.""Khụ, nếu gã nói gì khác tôi còn nhịn," Thầy Chu thật vất vả mới dừng ho khan, "Gã nói Nhị Bảo là kẻ đần độn, nói Nhà Thiên Sứ là ổ của những đứa đần độn, tôi đây không nhịn được."Nói đến Nhị Bảo, thầy Chu cố sức đứng lên, bảo Phương Mộc cùng ông đi xem thương thế của Nhị Bảo như thế nào.Mới vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy Liêu Á Phàm sắc mặt đỏ bừng nổi giận đùng đùng từ trong phòng chị Triệu chạy đến, vừa đi vừa sửa sang lại quần. Chị Triệu theo sát đi tới, trong miệng còn bất y bất nhiê