Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo hóa trường

Giáo hóa trường

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1342882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2882 lượt.

rận tuyết đầu tiên sau khi thành thị phương bắc này bước vào mùa đông, không lớn, chỉ có thể khiến trên mặt đường được bao phủ một tầng bạch sắc mỏng manh. Khi có xe chạy ngang qua, màu trắng noãn vừa mới tồn tại chưa được bao lâu lại không còn sót lại chút gì. Bông tuyết bị bánh xe cuồn cuộn thốc lên, sau khi bị trộn lẫn với bụi đất hoàn toàn thay đổi diện mục khi rơi xuống, trở nên cùng màu với mặt đường, dần dần tan rã.La Gia Hải lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, đôi mắt vô thần.Trầm Tương nói nàng sinh ra trong một ngày tuyết rơi, do đó cả đời đều yêu quý màu trắng. Cảnh sát Phương nói đúng, người thích màu trắng thường hướng tới thuần khiết, Trầm Tương chính là một người như vậy, tựa như bông tuyết lất phất rơi ngoài cửa sổ, mỹ hảo mà yếu ớt, chút dơ bẩn nho nhỏ cũng có thể hủy diệt nàng.Tại sao lại có người nhẫn tâm nghiền qua lớp tuyết thuần khiết mềm mại đó?Tại sao lại có người nhẫn tâm thương tổn cô gái đáng yêu đơn thuần đó?Nắm tay La Gia Hải dần dần xiết chặt, mỗi lần nghĩ đến việc này, y đều cảm thấy đau triệt tâm phế, theo đến chính là thù hận khắc cốt. Đều là tên đó! Đều là gã hủy hoại mình và Trầm Tương!La Gia Hải rất hối hận đã đáp ứng Z tiên sinh đem chuyện của mình kéo dài đến sau này. Y mỗi ngày nôn nóng bất an ở trong gian phòng này đi tới đi lui, cảm giác cừu hận lan khắp lồng ngực như một quả khí cầu bành trướng, nó từng phút từng giây đều phình to, ép tới mức y không cách nào hít thở nổi! Mỗi lần rời khỏi nơi này, đi đến quán nhỏ ven đường đó, y đều có thể cảm thấy thoáng buông lỏng. Nhưng khi chứng kiến vẻ mặt cô Q và J tiên sinh như trút được gánh nặng và vui sướng trả được đại cừu, y lại cảm thấy không thể chờ nổi. Y lưu lại là vì báo thù cho Trầm Tương -- Thậm chí là lý do duy nhất để sống trên đời này, nhưng ngày đó, khi nào mới đến đây?Cánh cửa đột nhiên bị gõ vang, tiếng đập cửa dài ngắn theo quy luật khiến tâm La Gia Hải vừa nhấc lên lại thoáng buông trở về. Hẳn là T tiên sinh đến đưa chút thức ăn.La Gia Hải mở cửa, đứng ngoài cửa là Z tiên sinh. Z tiên sinh nhìn y lo lắng, mỉm cười hất miệng, ý bảo y nhanh để mình vào, đóng kỹ cửa lại."Sao T không tới?" La Gia Hải nhìn Z tiên sinh đem hai túi đồ to trong tay đặt lên bàn, có chút bất an hỏi han."Hắn trong thời gian ngắn không thể trở lại nữa." Z tiên sinh cau mày, tiện tay cầm một điếu thuốc ném cho La Gia Hải, "Nghe T nói, cậu học hút thuốc được rồi?"La Gia Hải nhận lấy điếu thuốc, đôi mắt thủy chung nhìn chằm chằm Z tiên sinh, "Xảy ra chuyện gì?""Có khả năng cảnh sát đang theo dõi hắn." Z tiên sinh thoáng trầm ngâm, "Tên này đang cùng Q yêu đương, làm không tốt ngay cả Q cũng không an toàn nữa.""J tiên sinh đâu?" La Gia Hải lập tức hỏi."Hắn cũng vậy." Mày Z tiên sinh càng cau chặc hơn, "Lần hành động vừa rồi, chúng ta có rất nhiều chỗ lo lắng không chu toàn.""Vậy làm sao bây giờ?""Không có việc gì. Trong tay cảnh sát không có chứng cứ, bọn họ cũng không làm được gì, nhưng sau này phải cẩn thận hơn chút nữa."La Gia Hải trầm mặc một hồi, hỏi: "Các anh. . . . . .Cũng từng trợ giúp T tiên sinh sao?""Đúng vậy." Z tiên sinh nhìn La Gia Hải, "Cậu biết đó, tất cả chúng tôi, kể cả cậu, đều là nạn nhân của giáo hóa trường.""Vậy hắn. . . . . .Là chuyện gì xảy ra?""Tôi biết ngay cậu muốn hỏi việc này." Z tiên sinh cười cười, từ trong túi áo lấy ra một hộp thuốc lá, rút ra một điếu đốt, "Vài chục năm trước, T vẫn còn là một đứa bé, ngây thơ chân chất, cùng những đứa trẻ khác không có gì bất đồng. Có một ngày, hắn trên đường tan học về nhà, gặp được một nam nhân, gã nói gã là đồng nghiệp của cha T, còn trực tiếp kêu tên của T. Gã hỏi T có muốn cùng gã đi xem phim võ thuật không, T rất vui vẻ đáp ứng. Sau đó, gã mang T đến một rạp chiếu phim, còn mua cho T một chai nước ngọt, nhưng sau khi T uống nước ngọt thì liền ngủ say, khi tỉnh lại hắn phát hiện mình bị nhét dưới chỗ ngồi, hắn liều mạng bò ra, phát hiện cả rạp chiếu phim đã không một bóng người. Cậu có thể tưởng tượng, trong một mảnh đen kịt của rạp chiếu phim, một đứa bé sợ hãi cỡ nào. Hắn gọi, hắn hô, nhưng không ai đáp lại. Hắn khóc, lần mò chạy đông chạy tây, nhưng chỉ lần lượt va vào trên những chiếc ghế lạnh như băng. Cứ như vậy, thẳng đến ngày thứ hai, người xem vào rạp mới phát hiện T đã hôn mê bất tỉnh.""Sau này thì sao?""Cha mẹ T đêm đó liền báo cảnh sát, nhưng trong đồng nghiệp của cha T không phát hiện ra gã. T ở nhà nghỉ ngơi nửa tháng, thân thể đã khôi phục, nhưng hắn từ đó về sau lại mất đi một thứ -- Cảm giác phương hướng.""Cảm giác phương hướng?""Đúng." Vẻ mặt Z tiên sinh ngưng trọng, "T rốt cuộc không cách nào phân rõ trái phải và đông tây nam bắc. Lúc đi học hắn cần cha mẹ đưa đón, nếu không ngay cả nhà cũng tìm không được. Sau này lên đại học không có cách nào tham gia huấn luyện quân sự, bởi vì lúc huấn luyện hàng ngũ hắn liền loạn chuyển một trận, từng bị giáo quan quở mắng, bạn học cũng cho rằng hắn cố ý phá hủy danh dự tập thể. 4 năm đại học, hắn chỉ có thể theo người khác đi học, ăn cơm, quay về ký túc xá, đi nhà xí, nếu không sẽ lạc đường trong sân trường. Sau khi