Cuộc Hành Trình Với Miếng Ngọc Quỷ
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342597
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2597 lượt.
ời cả hai đều ướt cứ như vừa mới tắm xong.”
Na Lan biết họ đi đâu. Trong óc cô hiện lên cảnh hồ nước, đôi cánh tay đồng thời đưa lên khua hai đường cung song song, nhào xuống nước, chân nhái đập nước bắn tung những bọt nước, cùng nhau vui vẻ… nhưng cô không hình dung nổi tại sao họ lại đi bơi vào ban đêm, thậm chí phải tìm hộ lý chuyên chăm sóc cho cô em gái chỉ nhằm cả hai được cùng nhau bơi lội hay sao? Giải thích thế nào đây?
Một nhân viên ảnh viện bước đến gọi Sầm San San và chú rể vào chụp ảnh mặt váy cưới. Na Lan thấy San San đã giúp mình khá nhiều rồi, cô nói cảm ơn và không làm phiền nữa. Lúc này chú rể mới nhận ra vị hôn thê của mình vừa nói chuyện với một người đẹp đẳng cấp, anh ngờ ngợ nhìn Na Lan rồi đi theo người nhân viện. San San chào Na Lan rồi rảo bước theo chồng chưa cưới. Chợt nhớ ra một điều nên cô quay lại nói với Na Lan: “Lời nguyền áo tơi trong mưa gió và mẩu chuyện trong tiểu thuyết của Tần Hoài, tuy là chuyện bịa, không thể tin tất cả nhưng cũng không thể không tin.”
Na Lan ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Tại vì… gia đình tôi đã mấy đời sống ở bên hồ Chiêu Dương nên tôi biết, truyền thuyết nói về kho báu, về câu cá… từ rất lâu, chẳng qua là anh ta viết sinh động hơn, chúng tôi lúc đó đọc quá say sưa nên mới có phản ứng mạnh nhưu thế. Nhà Tần Hoài có một cuốn sách cổ văn, hình như là cuốn truyện ký thời Minh hoặc Thanh gì đó, cũng viết về lời nguyền áo tơi trong mưa gió. Không rõ anh ta hay cô vợ đã đánh dấu vào những trang nhắc đến câu chuyện ấy.”
Na Lan cảm thấy San San vẫn chưa có ý định bước đi, nên cô hỏi: “Hình như chị còn định kể với tôi một chuyện quan trọng nào đó?”.
”Chuyện ấy chắc co đã biết rồi. Khoảng một tuần sau khi năm cái xác xuất hiện, thì Quảng Diệc Tuệ mất tích.” Đáng sợ thật, Na Lan bị sốc mạnh. Rõ ràng cô không có tài làm thám tử vì chưa dò hỏi thời gian Diệc Tuệ mất tích.
Đủ thấy có thể việc Diệc Tuệ mất tích và vụ án năm xác chết có dính dáng đến nhau.
Cô cảm ơn San San. San San bước đi vài bước rồi lại ngoảnh lại nói: “Và tôi không thể không nói với cô câu này.” Hay thật, lại có thêm thông tin.
“Cô và Diệc Tuệ rất giống nhau.”
Có một người nhìn theo Na Lan bước ra khỏi ảnh viện, người ấy ngầm thở dài. Có phải vì Na Lan sau khi để tóc ngắm đã kém phần hấp dẫn? Không! Thực ra nhìn quen mắt rồi lại thấy cô ưa nhìn khác thường. Cô ta vào ảnh viện làm gì? Sắp cưới chăng? Không. Cô ta vẫn đang trong cuộc “chạy trốn” nên không thể có nổi một bạn trai ra hồn.
Có thể là tình hình có đột biến, và có chuyện ù té hôn nhân cũng nên, ai mà biết được?
Nhưng dám khẳng định cô ta vào ảnh viện nhằm tìm ai đó dò hỏi tin tức. Xem ra cô ta vẫn rất ham khám phá. Dùng câu nói “mèo chết vì tò mò” để ví cô ta thì hơi quá, nhưng rất chính xác. Cô ta đang làm những việc không nên làm, sẽ là tự đưa mình đến chỗ chết.
Vấn đề lớn nhất của cô ta là ngộ nhận rằng mình rất an toàn. Cải trang vào nam ra bắc này nọ, chắc cô ta tin tưởng không còn ai theo dõi mình nữa.
Chương 22: Câu chuyện thời nhà Minh
Đối diện với ảnh viện là một nhà hàng Tị Phong Đường (1), Na Lan bước vào ăn bữa trưa. Lúc chờ đồ ăn, cô mở ví lấy di động ra xem mới biết có cuộc gọi nhỡ. Của Đào Tử.
“Cậu đang ở đâu?” Đào Tử phủ đầu luôn.
“Đang ngồi trong hiệu Tị Phong Đường.”
“Để làm gì?”
“Làm gì à? Tớ tránh gió.”
“Nói vớ vẩn! Tớ về Giang Kinh tối qua, vốn định xuất hiện bất ngờ khiến cậu phải giật mình, nào ngờ ký túc xá vắng tanh vắng ngắt. Tớ định chờ cậu về sau khi đi chơi chán chê, đẩy cửa vào sẽ dọa cậu chết ngất, nào ngờ đợi suốt đêm cũng chẳng thấy cậu đâu. Tớ mới hiểu ra, tớ về quê thăm gia đình mấy hôm, cậu đã lấy chồng danh giá rồi!” Đào Tử lúc nào cũng thích nói năng khoa trương.
Na Lan cười gượng, đáp: “Cậu không biết à: tớ có nhà mà không thể về. Cậu biết không, Ninh Vũ Hân chết rồi!”.
Đào Tử “ôi” một tiếng, rồi nói: “Vẫn nõi là cô ta đang thất tình. Chắc là tự sát? Chuyện này và chuyện cậu lấy chồng danh giá có liên quan gì không?.
“Tớ phát hiện ra thi thể của cô ấy trước tiên. Hôm đó cô ấy hẹn tớ đến nhà.”
Đào Tử càng kinh ngạc, hồi lâu mới nói: “Lâu nay tớ cứ tưởng cậu và cô ấy là tình địch.”
“Cô ấy vốn định tâm sự cởi mở, có ý khuyên
tớ đừng làm việc cho Tần Hoài. Lúc tớ đến nhà Vũ Hân thì thấy cô ấy đã treo cổ, tắt thở. Anh Ba Du Sinh không cho tớ biết về các tình tiết nhưng tớ có cảm giác họ đã loại trừ khả năng tự sát và khẳng định rằng Ninh Vũ Hân bị giết hại. Sau sự kiện đó, có kẻ bám theo thậm chí định trừ khử tớ.” Giọng Na Lan trầm hẳn xuống.
“Thế thì cậu…”
“Tớ đành đi trốn. Có lúc ở nhà ông anh họ, có lúc ra ở khách sạn, rồi lại sang ở chỗ Tần Hoài.”
“Trời đất ạ, thì ra lời tiên tri đáng sợ kia đã ứng nghiệm, cậu đã về làm dâu nhà danh giá rồi.”
“Danh giá? Là nhà đá thì có!” Na Lan cảm thấy bất an, cô không muốn Đào Tử biết quá nhiều bí mật. Biết càng nhiều sẽ càng nguy hiểm. “Cậu trở lại thì tốt rồi. Con chuột hamster đã có người chăm nuôi. Mấy ngày vừa rồi tớ toàn nhờ đứa cháu