Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Tuyệt Mệnh

Hồ Tuyệt Mệnh

Tác giả: Quỷ Cổ Nữ

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2588 lượt.

ân không giao cho cảnh sát mà lại muốn giao cho mình?
Chứng tỏ “chứng cứ” ấy không chắc chắn. Có thể chỉ là một số thông tin gián tiếp.
Na Lan bỗng cảm thấy câu nói “tôi tin rằng anh vô tội” của mình vô duyên đến mức giống như một câu dối trá. Cô tự hỏi tại sao mình lại nói ra câu ấy? Tại sao mình lại tin rằng anh ta vô tội?
“Hay là Vũ Hân cũng đang điều tra vụ án năm xác chết?” Na Lan sợ ngồi trầm ngâm quá lâu, Tần Hoài sẽ đoán ra ý nghĩ của cô, bèn vội hưởng ứng đề tài.
“Cô ấy chưa từng nhắc đến, tôi cũng chưa từng nói chuyện với cô ấy.”
“Nhưng giờ cô ấy đã đọc ‘Phần dẫn 2’ của ‘Lời nguyền áo tơi trong mưa gió’, đúng không?”
Nghĩ ngợi một lát Tần Hoài nói tiếp: “Nó không liên quan gì đến công việc của cô ấy, tôi cũng không chủ động đưa cô ấy đọc, nhưng không loại trừ khả năng cô ấy đã đọc trộm.”
“Anh đừng có nói khó nghe như vậy.” Chẳng rõ tại sao cô rất không muốn nghe bất cứ điều gì bôi nhọ Ninh Vũ Hân.
“Nhưng cô cũng không nên nhìn con người một cách quá đơn giản.”
Na Lan hiểu rằng giữa Vũ Hân và hai chữ “đơn giản” là một khoảng cách cực xa, nhưng cô không muốn đi sâu tranh luận. Cô hỏi Tần Hoài: “Cái đêm trước khi Vũ Hân bị hại, một bà họ Đàm, là người trên đảo, đã nhìn thấy có người mặt áo tơi câu cá bên hồ. Điều này có thể chứng minh cho truyền thuyết kia…”
“Cô có nghe nói là ‘nhà văn sáng tạo’? Nói thế là lịch sự, nói cho dễ hiểu thì là bịa đặt bốc phét. Ai tin truyện chúng tôi viết là có thật thì chẳng khác gì tin có ma quỷ, tà thần tà giáo và tin vào các hội mê tín giẻ rách! Huống chi, ‘người mặc áo tơi đi câu tính mạng’ mà dân quanh hồ này vẫn nói, vốn là một truyền thuyết mê tín thời xưa. Rõ ràng bà Đàm ấy là nạn nhân của sự ám ảnh tâm lý.”
“Anh vừa nói các miêu tả trong ‘Phần dẫn 2’ đều là chuyện có thật. Vậy lẽ nào hai cô gái nhìn thấy năm người ngồi trên thuyền câu cá lại là không thật à?” Na Lan đá xoáy vào chỗ phi logic của Tần Hoài.
Anh ta nói: “Cô cũng ghê gớm đấy! Tình tiết ấy là có thật. Cô ý là và cô bạn có nhìn thấy năm người mặc áo tơi ngồi trên con thuyền nhỏ.”
“Anh có thể cho tôi biết tên của họ không?”
“Trong tiểu thuyết đã viết rồi.” Anh ta cười không mấy thiện cảm.
“Anh đừng đánh giá đầu óc tôi quá ngây thơ. Đời nào anh lại đưa tên thật của người ta vào tiểu thuyết? Huống như đó lại là tình huống hết sức đáng sợ.”

 




Chương 21:

Ác mộng trở về
Hiệu ảnh Stephane là ảnh viện hạng nhất nhì Giang Kinh, lúc nào cũng đắt hàng. Trừ ngày cuối tuần, còn thì luôn luôn có cảm giác chật chội, Sầm San San xin đổi ngày nghỉ sang ngay thứ Ba, hy vọng quá trình chụp ảnh sẽ nhẹ nhõm chứ không căng thẳng như đánh trận.
Nhưng khác với hình dung, khách vẫn rất đông, cô nhìn một lượt khắp phòng nghỉ, thấy vô số cô dâu chú rể đã trang điểm xong, mày sáng xen màu đen, hoặc nên nói là giống như từng cặp thiên nga trắng và quạ đen. Lâu nay người ta kết hôn hay ly hôn không bận tâm chất lượng, chỉ cần số lượng, cho nên các hiệu chụp ảnh cưới mới đắt hàng thế này. Cô y tá cùng công tác với San San, tuổi ngoài ba mươi mà đã ba lần đi chụp ảnh cưới!
Nghĩ đến đây San San bất giác liếc sang vị hôn phu. Anh đang dõi mắt vào màn hình treo trong phòng chờ, ti-vi phát lại một trận bóng đá tranh cúp thế giới. Cô như thấy trước cuộc sống nay mai: ti-vi cũng phát một trận bóng đá, chồng cô cũng chăm chú xem, chỉ khác là anh không ngồi trên ghế giả da của ảnh viện mà ngồi trên đi-văng ở nhà. Hơi ngao ngán, cô thôi quan sát anh nhìn sang các cô dâu xung quanh. Cũng như cô, họ đang hết lòng cho việc kết hôn, lớp phấn thoa khá dày mà không che lấp nổi vẻ mệt mỏi. Nhìn vào, sau khi đã trang điểm, làm đầu (hoặc đội tóc giả) đương nhiên ai cũng gần như tuyệt mỹ, nhưng với khả năng quan sát nhạy bén của người…
“Là Ninh Vũ Hân?”
Na Lan ngớ ra, gật đầu, ngạc nhiên. Tại sao San San lại biết cô định hỏi về Ninh Vũ Hân?
Vẻ mặt San San như vừa trút được một gánh nặng: “Cô cảm thấy cái chết của cô ấy có liên quan đến những điều chúng tôi nhìn thấy tối hôm đó, liên quan đến vụ án năm xác chết phải không?”.
“Năm xác chết?”
“Đúng, năm xác chết.” San San hít một hơi thật sâu, chớp chớp mắt thật mạnh như muốn xua đuổi các u linh ở ngay trước mặt. “Cô đến thật là đúng lúc, tôi đang rất sợ… Khaongr hai tuần, à, ba tuần, cách đây ba tuần Vũ Hân tìm gặp tôi, hỏi tôi vài vấn đề.”
“Vấn đề gfì?” Đúng là Vũ Hân đang điều tra vụ năm xác chết. Na Lan nghĩ bụng.
“Cô định hỏi tôi về việc gì?”
Na Lan nói: “Tôi muốn biết cảnh tượng các chị nhìn thấy tối hôm đó, có phải là năm người ngồi trên chiếc thuyền câu nhỏ không?”.
“Cô ấy cũng hỏi tôi y hệt.”
San San thấy kinh ngạc. “Tôi đã kể tỉ mỉ cho cô ấy nghe, nhưng chỉ hai tuần sau tôi thấy báo đăng Ninh Vũ Hân đã gặp nạn… Trước đó, các tờ báo lẻ tẻ đăng nhiều chuyện bê bối giữa cô ấy và Tần Hoài, tôi đã chỉ vào ảnh hai người, nói với các chị em rằng tôi biết họ.”
“Cho nên bây giờ chị cảm thấy bất an, nghĩ rằng cái chết của Vũ Hân có liên quan đến việc cô ấy gặp chị


Polly po-cket