Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2601 lượt.
cho mát. Tôi sợ hơi đất bám vào người nên mới ở ngoài này.”
Tần Hoài nhìn cái cửa ấy, thấy cũng hay hay, nói: “Chui xuống đất để tránh cái nóng, thật là khôn ngoan. Lại triệt để lợi dụng được nhận tố địa lý của vùng đất kề bên núi nữa.”
Ông già nhíu mày: “Anh đến tìm việc làm thật không?”
“Thật ạ.” Tần Hoài biết mình đã nói năng không đúng cách, hơi bị “lộ vở”.
“Chìa tay ra tôi xem. Nói đi, anh có thể làm việc gì?”
Tần Hoài chìa tay cho ông già nhìn, nói rất tự tin: “Trước đây cháu đánh cá, chèo thuyền trên sông khá lâu, chưa làm công trưởng xây dựng bao giờ nhưng cháu có sức vóc, học việc cũng khá nhanh…”
Anh nhanh chóng nhận ra rằng chỉ cần mình không đòi trả lương cao thì rất dễ được nhận vào làm.
Và đặc biệt là ông già này chính là giám đốc công ty xây dựng Kiện Lực Bảo.
Công trường đang có hơn trăm công nhân đang làm việc, chủ yếu là thi công mặt nền, san phẳng hoặc đào sâu, đổ móng bê-tông, lắp đặt giàn giáo… Tần Hoài muốn mấy chén trà đắng, ăn vài bát chè đậu xanh, ngay chiều hôm đó anh bắt đầu theo một ngừoi thợ cả và làm việc luôn.
/>
Người thợ cả này tên là Lý Dũng Hoa, tuổi mới chỉ ngoài 30, gầy gò nhưng sức khỏe rất tốt, khiến Tần Hoài là người quanh năm rèn luyện thân thể cũng phải kính nể. Anh chân thành nói: “Chắc anh đã làm lâu năm rồi, nên làm việc gì cũng dễ dàng nhẹ nhõm.”
Lý Dũng Hoa “Thế hả?” rồi lại nói: “Đã làm vài năm và cũng có chút mẹo mực. Làm nghề này thật không dễ, tôi lúc đầu hàng ngày làm từ sáng đến tối, cứ như sắp chết đến nơi, nay đã quen. Tuy quen việc rồi nhưng vẫn mắc một số lỗi nho nhỏ.”
Tần Hoài nhận ra giọng anh ta giống giọng cụ già lúc nãy, bèn hòi: “Anh người ở đâu?”.
“Người Hồ Bắc, Ngạc Châu… anh có nghe nói đến hồ Lương Tử không?”
Tần Hoài thầm nghĩ “Quá hay”, mình làm bài tập của Na Lan rất khá, trong đám thợ xây quả nhiên có đồng hương của Lý Viễn Hâm. Anh nói: “Có! Tôi có nghe nói.”
“Bọn tôi đều là dân Chiểu Sơn, chắc anh chưa nghe nói… ông chủ của chúng ta cũng là người Chiểu Sơn? Thợ làm ở đội này vốn toàn là dân Chiểu Sơn nhưng nay chỉ còn ít thôi. Chúng tôi ra muộn. Một số người cùng ông ấy ra từ đầu, nay đã làm đội trưởng.”
Tần Hoài nhận ra cơ hội tốt, bèn hỏi: “Chỉ còn ít? Họ đi đâu rồi?”
“Một vài anh thạo nghề nên cũng bắt đầu đi làm cai thầu. Một số không trụ nổi thì chuyển nghề khác, sơn vôi nhà cửa, hoặc làm ở quán ăn. Có một số…” Anh ta hơi ngập ngừng, do dự.” Phần lớn anh em thợ xây dựng vẫn còn ở lại. Ông chủ nể tình đồng hương, đối xử với bọn tôi rất tốt, chứ không như một số ông chủ khác ở bên ngoài, tệ lắm.”
Tần Hoài định hỏi ngay về chuyện Lý Viễn Hâm, nhưng anh nhận ra làm thế là rất “không chuyện nghiệp”, và dễ ảnh hưởng đến việc nghe ngóng sau này nữa.
Vào những ngày cực nóng, công trường làm việc từ 6 giờ đến 11 giờ, buổi chiều từ 4 giờ đến 8 giờ. Hết giờ làm, họ ăn ngay trên công trường. Cơm xong, Tần Hoài kéo Lý Dũng Hoa và ba anh đồng hương nữa ra quán gần đó uống rượu và ăn thêm.
Ba người thợ bạn với Lý Dũng Hoa cũng mang họ Lý, khiến Tần Hoài chú ý.
“Có lẽ công trường này chỉ có mình tôi không phải họ Lý?” Tần Hoài cười, hỏi.
Dũng Hoa nói: “Đâu phải thế…”
Người thợ có tên là Lý Gia Quân cười nói: “Đương nhiên không phải, vì ngoài anh ra còn có hai người nữa, một người họ Mộc, một người họ Tử.”
Mọi người đều hiểu ý nên phì cười (1). Dũng Hoa thât thà nói: “Hiện nay họ Lý là thiểu số rồi. Không như lúc đầu bảy phần mười là họ Lý. Ở vùng bên cạnh quê tôi, họ Lý là họ lớn.
Một anh khác nói: “Nói như đúng rồi. Họ Lý là họ lớn trong cả nước.”
“Cố nói lấy được!” Dũng Hoa lừ mắt nhìn anh ta. “Ở quê tôi thì không phải thế, nhà này với nhà kia ít nhiều đều có quan hệ họ hàng, họ Lý chiếm ưu thế tuyệt đối.”
Tần Hoài rót rượu cho từng người, anh biết sớm muộn gì tự nhiên sẽ phải đề cập đến Lý Viễn Hâm.
Vậy là sau bữa nhậu đã có được một chút thu hoạch: Lý Viễn Hâm vẫn còn vài anh bank chí thân đang làm ở đây, hai trong số đó Tần Hoài hồi trước đã từng gọi điện tim hiểu nhưng không có được mấy thông tin. Dịp này sẽ thử lại lần nữa.
Chú thích:
(1): Trong tiếng Trung Quốc, chữ “Mộc” ghép với chữ “Tử” ra chữ “Lý”. Ý nói “đều là họ Lý cả”
Chương 31: Hãy trở về thôi
Với thời tiết như thế này, trong các lần dựng tạm bên cạnh công trường, dưa hấu luôn được hoan nghênh. Vào giờ nghỉ, Tần Hoài ra ngoài công tường vẫy chiếc xe nhỏ chạy điện ắc-quy đang chở dưa hấu, mua tất tần tật, với điều kiện người chủ hàng phải nhận mình là người nhà Tần Hoài, và giúp bưng dưa hấu đến từng gian lán trại.
Một trong số đó là gian có sáu anh họ Lý đang cởi trần trùng trục ngồi xem ti-vi. Tần Hoài tươi cười bưng hai quả dưa hấu vào, anh chủ dưa cũng bưng vào hai quả nữa. Các anh họ Lý đang ngủ gà ngủ gật vì bộ phim truyền hình nhạt nhẽo, bống thấy dưa hấu như từ trên trời rơi xuống, đều xúm lại ngay.
Chia dưa xong xuôi, Tần Hoài quay trở lại gian lán họ Lý, tay bưng quả dưa cuối cùng. Bởi gian này có người mà anh định phỏng vấn.