Tác giả: Hà Mã
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2750 lượt.
rên thực tế, lịch trình mỗi ngày của tôi đều đã xếp đầy, cho nên, sau khi nhận được lời mời, chuyện duy nhất có thể làm, chính là điều chỉnh sắp xếp của lịch trình, ngân hàng Hằng Phúc bên kia không mời tôi tham gia hoạt động gì, tôi cũng không có thời gian đi thăm dò nguyên nhân." Nói tới đây, Đinh Nhất Tiếu thoáng nâng cổ tay nhìn đồng hồ, thời gian hai mươi phút còn lại không nhiều lắm.
Hàn Phong ngồi một bên, làm như nghe rất nghiêm túc, thỉnh thoảng uống ngụm cafe, nhưng tầm mắt của anh dường như vẫn chăm chú nhìn phía dưới. A Bát bên cạnh Đinh Nhất Tiếu, luôn nhìn Hàn Phong, ánh mắt nhìn anh cổ quái rất khó hiểu.
Long Giai lại hỏi: "Vậy sau khi Lương Hưng Thịnh phá sản, thanh toán sổ sách phá sản của công ty hắn, anh không tham gia?"
"Trên thực tế, sau khi công ty của Lương Hưng Thịnh tuyên bố phá sản, ngân hàng Hằng Phúc cũng chưa chỉ định tôi làm đại diện của bọn họ tham gia tổ thanh toán."
"Ồ, vậy anh phải chăng. . . . . ." Nói tới đây, thình lình toàn thân Long Giai run lên, có vẻ cực kỳ mất tự nhiên, sau đó mới tiếp lời: "Phải chăng đã biết ngân hàng Hằng Phúc vốn là trừ anh ra, còn mời mấy vị luật sư khác?"
Nguyên lai, ngay lúc Long Giai hỏi vấn đề này, tay không cầm tách của Hàn Phong lại đột nhiên duỗi về phía đùi của cô, Long Giai hiển nhiên toàn thân chấn động, nhưng lại không tiện trực tiếp làm ra phản ứng gì, tay Hàn Phong đặt dưới mặt bàn, Đinh Nhất Tiếu và A Bát nọ hiển nhiên không nhìn thấy được.
"Tôi biết, ngân hàng Hằng Phúc ở thành phố này, tổng cộng mời bảy vị luật sư, nhưng đây là kinh doanh cơ mật, không phải việc tôi có thể tiết lộ. Hy vọng nhị vị lượng thứ. Ấy, Long cảnh quan, cô, khó chịu sao? Có phải không khí quá lạnh không, A Bát, giảm điều hòa xuống một chút."
Vẻ mặt Long Giai cực kỳ mất tự nhiên, ngay cả hai vai cũng có chút run rẩy, hiển nhiên đang cực lực khắc chế bản thân. Hàn Phong lại tự tiếu phi tiếu, đôi mắt không nhìn Đinh Nhất Tiếu, mà đánh giá khắp nơi trong phòng.
"Không, không cần, tôi không sao." Vẻ mặt Long Giai cũng tự nhiên hơn một chút, cô đã phát giác ra, tay Hàn Phong ở trên đùi mình, không phải đơn giản là sờ mó, mà là dùng ngón tay gõ ra mã morse. Mặt Long Giai lại dần đỏ lên, tâm tư hỗn loạn, thầm nghĩ: "Thằng cha cổ quái này, anh ấy rốt cuộc muốn làm gì đây."
Lúc Hàn Phong gõ lần thứ ba, Long Giai đã hiểu, ý là Cứ thế này đứng dậy đi trước tôi, bất luận phát sinh tình huống nào, tuyệt đối không được quay đầu. Long Giai mặc dù không biết Hàn Phong làm như vậy là có ý gì, nhưng cô vẫn âm thầm lấy tay gõ trên mu bàn tay Hàn Phong đã hiểu. Hàn Phong uống xong một ngụm cafe cuối cùng, nói: "Vô cùng cám ơn Đinh luật sư đã dốc sức ủng hộ, tôi nghĩ, chúng tôi đã có đủ thông tin, cũng cảm tạ cafe của anh."
"Nào có, cùng các vị hợp tác, là nghĩa vụ của người dân, nếu còn yêu cầu gì, hoan nghênh các bạn đến điều tra bất cứ lúc nào, chỉ cần tôi biết, tuyệt không giấu giếm." Nói xong, ba người bắt tay cáo biệt, Long Giai đi trước, Hàn Phong đi sau. Khi Hàn Phong đứng lên, âu phục đụng phải tách cafe, trong nháy mắt tách cafe nọ rơi xuống đất, một bàn tay vững vàng tiếp được tách cafe. Là A Bát, gã tiếp được tách cafe, hướng đám Hàn Phong nhìn thoáng qua, nhưng hai người Hàn Phong và Long Giai đều không quay đầu lại, đi thẳng ra ngoài sở sự vụ. Người chờ bên ngoài, vừa thấy Hàn Phong bọn họ ra, lập tức có người chen về phía trước, vừa chen vừa nói: "Đến tôi, đến tôi."
Vào thang máy, Long Giai mới tức giận hỏi Hàn Phong: "Anh có ý gì hả? A --"
Long Giai vừa hỏi xong, Hàn Phong lại vỗ một chưởng, đánh vào trên mông Long Giai, Long Giai quát to một tiếng. Hàn Phong vỗ một chưởng này, liền đảo trắng mắt, nhìn trần nhà, Long Giai vốn định phát cáu, nhưng khi cô theo tầm mắt của Hàn Phong nhìn qua, phát hiện trên trần nhà đối diện đúng bọn họ có một máy camera. Mãi đến khi ra khỏi đại sảnh của cao ốc Thiên Nguyên, lúc Long Giai mở cửa xe, Hàn Phong mới nói: "Đinh Nhất Tiếu nói dối, không một câu nào đáng tin."
Long Giai đóng cửa xe, cài dây an toàn, ngờ vực nói: "Tôi không biết là ông ta có vấn đề chỗ nào hết."
"Tối qua, tôi đã phân tích với Lãnh Kính Hàn, vài đặc điểm của tên đầu têu phía sau vụ án này, bằng cấp cao, trí tuệ cao, nam giới, thủ đoạn nham hiểm, rất có thể từng luyện tập thể hình, tố chất cơ thể của bản thân rất tốt."
"Anh nói như vậy, là hoài nghi Đinh Nhất Tiếu chính là kẻ chủ mưu phía sau?"
"Gã có khả năng rất lớn."
Cửa sổ tầng 24, Đinh Nhất Tiếu cùng A Bát nhìn xe cảnh sát của Hàn Phong bọn họ lái đi, Đinh Nhất Tiếu cười lạnh nói: "Còn tưởng lợi hại thế nào chứ, kết quả chỉ là thằng nhóc lưu manh háo sắc mà thôi. Chúng ta không cần sợ hắn như vậy đâu."
A Bát lại lạnh lùng lắc đầu, ý bảo không thể khinh địch, đồng thời, máy tính tít một tiếng. Đinh Nhất Tiếu cùng A Bát đều chấn động, lập tức trở lại trước bàn làm việc. Trong máy tình truyền đến thanh âm, hỏi: "Đã tiếp xúc với cậu ấy, Đinh Nhất Tiếu, anh nghĩ người nọ thế nào?"
Hung thủ (1)
Đinh Nhất Tiếu nói: "Tô