Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3075 lượt.
ìn Ngô Du.
Máu ở cổ tay Trần Sách vẫn cứ chảy mãi thấm ra ngoài, thoáng cái đã thấm ướt dải băng màu trắng. Ngô Du biết lúc này nếu không thoa Kim sang dược, chẳng bao lâu Trần Sách sẽ mất nhiều máu mà chết, bèn cắn răng, nói: “Được! Ta đồng ý với ngươi! Có điều ngươi phải đưa Trần đại phu về Vân Mộng cốc trước. Nếu không, ngươi cứ việc chặt tay ta xuống ta mà nhíu mày thì không phải là Ngô Du!”
Mắt nàng trợn lên, tròng mắt như muốn nứt, giọng nàng tuy hay nhưng ánh mắt nhìn Đường Tam thì tràn đầy khinh bỉ cứ như đang nhìn một con chó.
Đường Tam lạnh lùng hừ một tiếng: “Không hổ là môn nhân của thần y, quả nhiên có cốt khí. Được, tôi đáp ứng với cô, lão Điền, bịt mắt Trần đại phu lại, đưa ông ta về Vân Mộng cốc”.
Điền lão bản đáp: “Dạ, lão bộc lập tức đi làm”.
Nửa canh giờ sau, lão Điền trở lại bẩm báo: “Trần đại phu đã bình an trở về cốc”.
Đường Tam nói: “Ngô đại phu đã được như ý nguyện, Đường Tiềm ở ngay phòng kế, xin đi theo tôi”.
Ngô Du đứng lên, đột nhiên vung tay, tát vào mặt Đường Tam!
Nàng vốn là một cô gái văn nhã, chẳng biết nửa điểm võ công, mọi người đều không quá đề phòng nàng. Cái bạt tai này trọn vẹn rơi vào mặt Đường Tam, trên mặt lập tức sưng lên rát như lửa đốt.
Ngô Du lạnh lùng nói: “Cái tát này là đánh thay cho Trần đại phu. Nếu ngươi dám chạm vào ta thì cứ xem như Đường Tiềm chết rồi đi!”
Đường Tam không mảy may nổi giận, vẫn rất khách khí cười nói: “Được tay thơm của Ngô đại phu xoa mặt, còn may mắn nào hơn thế. Mời, mời đi bên này”.
Đường Tam để tóc dài xõa vai, vẻ âm u trong mắt chợt hiện, trượng sắt điểm một cái, tà áo xám cuộn lên, người đã vút ra ngoài. Tuy chỉ còn một chân nhưng dáng vẻ đi đứng của hắn so với người có đủ hai chân còn phong độ hơn.
Nhìn tên Đường Tam này âm dương quái khí như thế, Ngô Du không khỏi hơi sững người.
Cánh cửa màu son được khép hờ, trong phòng mùi hương nhạt thoang thoảng.
Một thanh niên cao lớn đẹp đẽ văn nhã ôn tồn từ trong bình phong trở người quay ra.
Đường Tam hỏi: “A Tiềm đỡ hơn chút nào chưa? Vị này là Ngô đại phu, cô ấy đã đồng ý giải độc cho nó”.
Thanh niên kia cười nói: “Bọn đệ vừa mới ăn cơm tối xong, đại bộ phận độc tố trên người nó đã loại trừ hết, chỉ còn một chút dư độc không biết theo đường hướng nào, giải mãi không được, nếu Ngô đại phu đã tới, đệ nghĩ hẳn sẽ không có vấn đề nữa”, giọng nói hắn mềm mỏng, dung mạo rất giống Đường Tiềm nhưng không có vầng trán cao hiến người ta phải chú ý như Đường Tiềm.
Đường Tam cười thoải mái: “Vậy ta không phải lo nữa rồi. Người đã đưa tới, tính khí với y thuật của Ngô đại phu đều hơn người, các đệ phải tiếp đãi người ta cho tốt”, hắn sờ sờ vết năm ngón tay trên mặt mình.
Thanh niên kia lễ độ nhìn vào mặt hắn, hỏi: “Hình như gần đây tam ca liên tiếp gặp vận đào hoa?”
“Thế sao?”, Đường Tam cười tự trào rồi dứt khoát từ biệt, lui ra ngoài cửa.
Thanh niên kia nhìn Ngô Du nói: “Tại hạ Đường Tầm, chữ Tầm trong ‘Bến Tầm Dương canh khuya đưa khách’[1'>”.
[1'> Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị, bản dịch Nôm của Phan Huy Thực.
Ngô Du lạnh lùng nhìn hắn, không hề tiếp lời.
Đường Tầm hơi lúng túng: “Xin mời, gia đệ đã đợi rất lâu”.
Hắn dẫn bước ở trước, Ngô Du cất bước đi theo, không biết vì sao tim lại đập thình thịch loạn cả lên.
Đi qua tấm bình phong thêu hình hoa sen, nàng nhìn thấy Đường Tiềm ngồi yên lặng dưới song cửa, trên tay là một cây gậy trúc dài. Nghe thấy tiếng bước chân của nàng, hắn ngẩng đầu, cứ thế “nhìn” thẳng vào nàng, sau đó đứng dậy.
“Là ta, Ngô Du”.
Hắn bật cười, cây gậy trúc chỉ vào chiếc ghế bên cạnh: “Đương nhiên là cô, mời ngồi. Đường Tầm, đem trà lên”.
Đường Tầm bưng tách trà đặt xuống chiếc trường kỷ trước mặt nàng, nói: “Xin mời”.
Ngô Du nghe thấy giọng mình lạnh lùng cất lên: “Ngươi trúng phải độc gì?”
“Nếu tôi mà biết thì đã tự mình giải rồi”.
“Đưa tay qua đây”.
Hắn duỗi tay ra. Trên cổ tay có một vết thương dài, mới khép miệng một nửa, da thịt vẫn còn hơi đỏ. Nàng đặt ba ngón tay lên bắt mạch, cảm thấy nội tức hắn bình ổn thâm hậu, biết là không có quá đáng ngại liền nhấc bút viết một đơn thuốc, Đường Tầm nhận lấy, đi ra ngoài sắc thuốc.
Thoáng cái, trong phòng chỉ còn lại hai người lúng túng ngồi đối diện nhau.
Đường Tiềm thở ra một hơi dài, từ tốn hỏi: “Hôm qua cô quay về, trên đường không xảy ra chuyện gì chứ?”
Nàng khẽ gật đầu: “Không việc gì, ngươi thì sao?”
“Tôi cũng không sao, tôi trốn rất nhanh”.
Im lặng một lúc lâu, Ngô Du không nhịn được hỏi: “Chân ngươi trúng mấy châm… không sao chứ?”
Hắn định nói gì đó nhưng rồi lại nhịn không nói nữa.
Nàng trả lời hộ hắn: “Phần lớn đã bị ngươi vận công đẩy ra ngoài có điều vẫn có một cây lưu lại trong người, đúng không?”
Hắn cười khổ: “Cô nói không sai”.
“Cởi đồ ra, ta… ta giúp ngươi… giúp ngươi lấy nó ra”, nàng lí nhí nói.
“Không cần, tự tôi có thể nghĩ cách”, hắn cự tuyệt.
Ngô Du đi tới trước mặt hắn, đưa tay cởi áo hắn ra, Đường Tiềm giữ lấy tay nàng.
“Tôi nói khôn