Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 2: Thủy Triều Kinh Hoàng
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3061 lượt.
g cần là không cần”.
“Ta là đại phu”, nàng gỡ ngón tay hắn ra, tiếp tục cởi áo.
Ngô Du hít sâu một hơi, sững người, đôi mắt không khỏi cảm thấy cay cay.
Trên ngực hắn sẹo chi chít, có mấy vết thương rất mới, tuy đã thoa thuốc, nhưng nhìn vừa đen vừa sưng, cực kỳ đáng sợ.
Đêm qua sau khi nàng đi… nhất định hắn phải khổ chiến rất lâu mới có thể thoát thân.
Nàng nhắm mắt thở dài: “Xin lỗi, ta không nên bỏ lại ngươi”.
Đường Tiềm hời hợt cười: “Đánh nhau làm gì có chuyện không bị thương? Huống chi cô ở đó chỉ tổ vướng víu, đi rồi lại thành hay”.
Ngô Du nhấc một con dao nhỏ cạnh bàn, hơ vào trong lửa, đợi nó nguội lại rồi nói: “Ta phải vạch một đường nhỏ trên Nhâm mạch của ngươi rồi rút cây châm ra ngoài, ngươi… ngươi không phải sợ, sẽ không đau lắm đâu”.
“Cô là đại phu nhi khoa mà?”, hắn khẽ cười.
Ngô Du cẩn thận dùng dao rạch một vết cực nhỏ trên người hắn, rồi nặn cây châm kia ra.
“Tách” một tiếng, cây châm bị quăng vào chậu lửa. Nàng quay đầu lại nhìn, phát hiện tai hắn đỏ rực, mặt mày lúng túng.
Đường Tầm bê thuốc vào rồi lại nhanh chóng lẩn ra ngoài.
Thấy hắn một hơi uống cạn thuốc, trong lòng nàng chợt dấy lên một niềm thương yêu.
“Bọn họ nói, cô rất đẹp”, câu này rõ ràng là rất to gan nhưng ngữ điệu hắn nói ra lại hòa dịu, ẩn chứa một chút ai oán và tiếc nuối.
Ngô Du ngớ người ngẩng đầu lên, đang định nổi trận lôi đình nhưng rồi trông thấy đôi mắt tĩnh lặng ôn hòa của hắn lại thôi.
Ánh mắt hắn tựa như ánh mặt trời rọi tới, còn nàng thì như một gốc đằng thảo chìm trong tăm tối, đói khát mà vươn một chiếc là ra hứng lấy.
Thoáng cái trong đầu nàng là một trường hỗn loạn, trong trường hỗn loạn ấy, nàng nghe thấy hắn tiếp tục nói: “Đối với một tên mù mà nói, giọng của cô cũng rất đẹp”.
“Ta…”, nàng đang định mở miệng, cánh cửa đã bật mở đánh “bình” một tiếng. Đường Tầm xông vào, to giọng nói: “Chuẩn bị đi, chúng ta đã bị bao vây rồi!”
Ngoài cửa vọng vào âm thanh huyên náo.
Đường Tiềm đứng dậy, gậy trúc quơ một cái đã hất thanh đao đặt cạnh vào tay, vừa nắm lấy đã hỏi: “Chỗ này có cửa sau không?”
“Cửa sau đã bị lấp lâu rồi”.
“Là Long gia? Hay là Ngũ Độc giáo?”
“Là Vân Mộng cốc. Mộ Dung Vô Phong tự mình đến đây rồi, bọn họ vừa bắt mất Đường Phong, Đường Độ và Đường Đam”.
“Huynh lén mở cửa sau, thả Ngô đại phu đi”, Đường Tiềm cúi mình buộc dây giày.
“Chỉ sợ không được. Đường Tam thủ ở ngoài cửa, hắn muốn giữ Ngô đại phu lại làm con tin”.
Đường Tiềm nói: “Đệ nhớ huynh từng nói, bên ngoài cửa sổ này là phố”, hắn kéo Ngô Du, mở cửa sổ nói: “Cô từ cửa sổ này trốn ra ngoài đi”.
Ngô Du hỏi: “Liệu ngươi có chết không?”
Hắn sững người, lập tức đáp: “Đương nhiên là không!”
“Vậy ta và ngươi cùng trốn!”
“Chớ quên tôi họ Đường”.
Hắn nâng eo nàng, nhẹ nhàng tung nàng ra ngoài cửa sổ rồi “bình” một tiếng đóng cửa sổ lại.
Cửa số ấy rất cao, lúc nàng đã ở dưới mặt đất, duỗi tay hết cỡ cũng chẳng thể vươn tới cửa sổ đó. Nàng tựa lưng vào tường, mặt đẫm nước mắt, lại nghĩ tới trận chém giết sắp tới, thân thể run lên.
Con đường vẫn là con đường ngày cũ. Tiệm son phấn đối diện là nơi nàng thường lui tới. Thì ra nơi này lại chính ở giữa Thần Nông trấn, không xa Thính Phong lâu là mấy. Nàng bước về phía trước như người mất hồn, không lâu sau, chợt nghe có tiếng xe ngựa từ đằng sau vọng tới, một giọng nói kinh ngạc thốt lên: “Ngô đại phu! Cô… cô ở đây sao?”, trong đầu nàng hỗn loạn, chỉ cặm cụi đi về phía trước, chiếc xe ngựa kia luôn theo sau nàng bỗng từ từ dừng lại, một bàn tay xanh xao mở cửa xe, bên tai nàng vang lên giọng nói quen thuộc:
“Ngô đại phu, lên xe đi”.
Hoàng hôn, vẫn đang là hoàng hôn.
Đó là một bầu trời xán lạn, ánh tà dương đỏ như máu, nhuộm hồng chân trời, mặt trời lặng lẽ về núi, bập bềnh trong làn khói bếp chiều hôm.
Thu. Đang cuối thu.
Đầy viện hoa vàng[2'> chồng chất, lá rụng phiêu phiêu, tán loạn như ký ức.
[2'> Hoa cúc.
Gió thu chẳng mang chút se lạnh nào.
Khô hanh, mát mẻ, đối với người luyện võ mà nói, đây chính là thời tiết tốt nhất.
Đường Tiềm mặc một bộ đồ đen, ngồi trên chiếc ghế trúc giữa sân viện.
Đao, đang gác ngay bên tay hắn.
Tiếng gió rất khẽ, Đường Tiềm có thể nghe ra được các loại âm thanh, tiếng rao bán trên phố, tiếng “lộc cộc” của xe ngựa lao nhanh, tiếng ồn ào của các bé gái nhà bên đang chơi đánh đu, tiếng “lách tách” của củi than cháy trong lò…
Tất cả những âm thanh ấy giống như sao đêm đầy trời, mới nhìn thì thấy hoa hết cả mắt nhưng chú tâm sẽ thấy ai có chỗ nấy.
Trên cây ngô đồng sau lưng, một con sâu đang thoải mái an lạc gặm một chiếc lá.
Hắn khẽ dịch chân, nhường đường cho bầy kiến đang bận rộn vác một xác ruồi về nhà.
Sau đó, hắn nghe thấy cửa trang viện bật mở đánh “bình” một tiếng.
Tiếng bánh xe lăn lộc cộc đi vào, dừng lại.
Trong viện bỗng tràn ngập một mùi hương dễ chịu.
Hắn không đứng dậy, chỉ lạnh đạm nói.
“Các vị đã tới”.
Không đợi Mộ Dung Vô Phong lên tiếng, hắn nói tiếp: “Đ