Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343067

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3067 lượt.

ể ta đoán xem ở đây có bao nhiêu người ta quen biết. Mộ Dung phu nhân, Tiểu Phó, Cố huynh, Sơn Thủy huynh, Biểu Đệ, Tạ tổng quản. Đúng rồi, giúp ta chuyển lời hỏi thăm tới nhị tỷ và mấy đứa cháu”.
Đám người đứng hàng ngang sau lưng Mộ Dung Vô Phong, từ trái qua phải, vừa đúng thứ tự ấy. Chỉ chừa ra mình Ngô Du đứng cạnh Hà Y lại không biết là hắn không phát hiện ra hay cố ý không nhắc tới.
Đường Tiềm nhạt giọng nói tiếp: “Mộ Dung cốc chủ chỉ đem từng này người tới, không khỏi cũng quá xem thường Đường môn rồi”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Ta không hề thích giết chóc. Chỉ cần các người giao Đường Tam ra, đồng thời đáp ứng kể từ nay về sau Đường môn không được đụng tới đại phu của Vân Mộng cốc nữa, ta sẽ để các ngươi đi”.
Đường Tiềm nói: “Từ xưa tới nay Đường môn không bị kẻ khác uy hiếp, cũng không lập hiệp ước với bất kể môn phái nào. Chư vị muốn giữ huynh đệ bọn ta lại, thì phải xem bản lĩnh thôi”.
Hắn đứng lên: “Muốn một đấu một hay là nhất tề xông lên, tùy ý các vị chọn”.
Hà Y nói: “Đường môn quả nhiên cũng có vài nhân vật. Ta lên trước!”
Đường Tiềm đang định mở miệng, chợt nghe đằng sau có tiếng nói: “A Tiềm, kẻ này để lại cho ta!”
Mọi người theo tiếng nhìn sang chỉ thấy một thiếu niên áo đỏ cầm kiếm đi ra.
Đường Hoài “xuy” một tiếng, trách mắng: “Đường Bồng, đứng sang một bên, không được không phân lớn nhỏ như thế, phải gọi là Thập Nhất thúc”.
Thiếu niên nhướng mày, ngẩng cao đầu, sải bước đi tới giữa viện, nói với Hà Y: “Ta tên là Đường Bồng, là con của Đường Tùng”.
Xem ra hắn chỉ mới khoảng mười tám, mười chín tuổi, mái tóc dài mượt hệt như Đường Tam, một khuôn mặt gãy gọn anh tuấn, mày rậm mắt sâu, trong mắt sáng dị thường.
Hắn buộc dây lưng màu đỏ sẫm, ngón tay cái đeo một chiếc nhẫn nạm hồng ngọc, cổ tay thắt vải lụa màu đỏ tươi. Đi tới bên ghế trúc của Đường Tiềm, nhấc chân đặt lên tay ghế rồi đưa tay buộc lại dây giày da màu đen.
Hà Y trên môi có nét cười, thản nhiên nhìn thanh niên tinh thần hăng hái này, ánh mắt lướt qua tay hắn, rời đến thanh kiếm lưỡi hẹp tua hồng trên lưng hắn.
Nàng biến sắc mặt, thốt: “Đấy là kiếm của Đường Hoãn Ca”.
Đường Bồng nhìn nàng, từ tốn nói: “Đó là ông nội ta”.
Hà Y hít sâu một hơi: “Ông ta còn sống sao?”
“Đương nhiên còn sống”.
Ngón tay hắn đặt vào chốt lẫy, “choang” một tiếng, vỏ kiếm bật mở bắn ra không trung, người thì như chim ưng phóng vút lên, lao tới nhanh như tên bắn.
Tua kiếm đỏ tươi cuộn khởi những cánh cúc rơi đầy mặt đất lên không trung, bị kiếm đâm vào, chúng lập tức tan thành mảnh nhỏ bay lả tả tựa như mưa bụi tháng Chín.
Hắn sải chân vươn mình, trong không trung tay bắt kiếm quyết, thân kiếm đỏ tươi, tựa một tia nắng buổi tịch dương xé gió đâm thẳng về phía nàng!
Hà Y cười nhưng không cử động, chỉ thong thả cởi đôi giày thêu hoa của mình, bàn chân trần trắng như tuyết, tới khi trường kiếm đâm tới, thân hình nàng vút lên, đôi chân điểm trong không trung, tà áo tím tung bay, lao tới Đường Tam đang đứng một bên quan chiến!
Đường Tam vung thiết trượng, tay trái vỗ một chưởng, cây ngô đồng bên cạnh lập tức vang tiếng gãy đoạn hóa thành ba khúc lao tới Hà Y!
Tất cả những biến hóa ấy diễn ra quá nhanh!
Người của Đường môn phải mất một lúc sau mới hiểu, mục tiêu của Hà Y vốn không phải là Đường Bồng, cũng chẳng phải là Đường Tam, cho nên đợi tới khi bàn chân trần của nàng đạp xuống trong không trung, đá một đoạn cây gãy về phía Đường Bồng, kiếm của nàng đã tới trước mặt Đường Hoài rồi!
Nàng muốn bắt Đường Hoài!
Một bóng đen nhoáng lên như chớp! Tay của Hà Y gần như sắp chạm vào áo Đường Hoài bỗng cảm thấy một sức mạnh như dời núi lấp biển ập tới, ánh đao như điện, cứ thế xén đứt tay áo nàng, còn may nàng lùi cực nhanh nếu không cả cánh tay đã bị nhát đao kia chặt xuống rồi.
Vừa mới hoàn hồn lại, nàng quay nhìn Đường Tiềm.
“Không có ai nói với phu nhân, lúc đánh nhau phải đánh từng người à?”, hắn đẩy Đường Hoài về phía sau, lãnh đạm nói.
Tên mù đáng sợ!
“Ta biết có rất nhiều người xưng tụng cô là thiên hạ đệ nhất kiếm, có điều, cô nên tự biết bản thân”, hắn tiếp tục nói, “Cô thụt lùi rất nhanh, giang hồ chẳng bao lâu nữa sẽ không có vị trí của cô”, hắn ôm đao, dùng đôi mắt trống rỗng nhìn nàng, nhấn từng chữ từng chữ.
Sắc mặt Hà Y tái xanh, rồi chuyển trắng, rồi thành đỏ.
Nàng biết hắn nói không sai, một năm nay vì căn bệnh của Mộ Dung Vô Phong, bản thân nàng đã rất lâu không luyện võ nữa. Tại nơi mọi thứ thay đổi trong nháy mắt như giang hồ, tiến một bước khó nhưng thụt lùi lại rất dễ.
Hà Y tái mặt nói: “Lĩnh giáo, có điều ta vẫn có thể đòi mạng Đường Tam”.
Nàng lại chợt tung mình, trong chớp mắt đã tới trước mặt Đường Tam. Kiếm của nàng không nhanh, kiếm chiêu cũng chẳng chút kỳ quái nhưng người trên giang hồ đều biết, thông thường phải đến thời khắc cuối cùng Sở Hà Y mới biến chiêu. Trong lúc tỉ võ, không phải là chiêu cuối cùng thì đều là giả cả, chẳng qua là để che tai bịt mắt người khác mà thôi.
Lúc trường kiếm của nàn