Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3189 lượt.

ô Du: "Cứ coi như đó người đó đã lẻn vào Trúc Gian quán thì cũng không thể chứng minh cô ta là Ngô đại phu".
    Quách Tất Viên tỏ ra đồng tình: "Thuộc hạ cũng nghĩ như thế, cho nên lúc ấy vẫn coi đây là chuyện vô căn cứ, không hề điều tra kỹ. Cho tới một tháng trước, có một người nhắc lại việc này với thuộc hạ, thuộc hạ mới cảm thấy có vấn đề".
    "Hử?"
    "Bởi vì lần này người gặp cô ấy là Tiêu Quỳ."
    Thần thái chàng không chỉ là ngạc nhiên, sắc mặt đã dần trắng tái.
    ... Tiêu Quỳ là người Tân An, là đại phu trẻ tuổi mới vào cốc hai năm nay. Người này tướng mạo anh tuấn, tài hoa lộ rõ, có thể bì được với Sái Tuyên. Bái làm môn hạ của Sái Tuyên, hai người này thi tửu tương đắc, vừa là nghĩa thầy trò lại là tình bằng hữu, người trong cốc vẫn gọi hắn là "Sái lão nhị". Vị này tuổi trẻ chưa kết hôn, phong lưu có tiếng, lại rất có duyên trong đám chị em. Một lần trong lúc khám bệnh thì gặp được Ngô Du, kinh ngạc mà than rằng nàng là tiên hạ phàm, đêm ấy vịnh thơ một bài trăm câu, trong đó có lời rằng "Thôi quăng chén rượu mà mơ mộng. Ngờ nghệch đứng riêng trước mặt người" được truyền tụng khắp trong cốc. Từ đấy về sau, Tiêu Quỳ ra sức theo đuổi Ngô Du, thơ từ viết cho nàng đóng thành hai tập dày cộp. Thanh thế lớn, công kích mãnh liệt, so với Sái Tuyên năm xưa chỉ có hơn chứ không kém.
    Mộ Dung Vô Phong bực mình hừ một tiếng, hỏi: "Chỗ như thế Tiêu Quỳ cũng tới sao?".
    "Thì cũng là do cái tâm hiếu kỳ của người trẻ tuổi gây ra. Cái ngày hắn tới đó đã gặp một đám bổ khoái trong nha huyện bắt người ở Tích Dạ lâu. Hai người đó vừa vui vẻ xong thì nghe thấy dưới lầu có tiếng huyên náo, có người cầm đuốc lên đòi tra xét trong phòng. Tam Canh cô nương sợ lộ hành tung bèn vội vàng cáo từ. Tiêu đại phu của chúng ta thì lại thuận tay nhặt một món đồ trên bàn trang điểm của nàng làm kỷ niệm. Lúc đó trong phòng tối như mực, hắn cũng không biết mình cầm vật gì. Đợi tới khi ra khỏi cửa lớn, mượn ánh đèn nhìn mới biết thì ra là một cái vòng ngọc."
    Nói rồi, ông ta rút trong tay áo ra một chiếc vòng ngọc, đặt lên kỷ.
    Chàng biến sắc.
    Đó là vòng ngọc của Ngô Du. Nghe bảo là di vật do mẫu thân nàng để lại. Mỗi lần trước khi bắt đầu chữa trị, nàng đều sẽ trước tiên là cởi nó ra, dùng khăn tay gói lại đặt vào một góc. Sau khi chữa trị xong mới rửa tay thật kỹ rồi đeo lại. Nếu một ngày mà phải làm phẫu thuật chữa trị năm lần, thì nàng sẽ lặp lại quy trình ấy đúng năm lần như một kiểu nghi thức, không mảy may sai sót. Có một lần, Sái Tuyên không cẩn thận làm chiếc vòng rơi xuống đất vỡ thành hai mảnh, thấy nước mắt Ngô Du sắp trào ra đến nơi, sợ tới mức ngay đêm đó ngồi thuyền tới Giang Lăng tìm thợ giỏi nhất sửa lại. Vị thợ kim hoàn kia quả nhiên được việc, làm hai cái đệm vàng bọc vào đầu vỡ rồi đánh móc vàng nối lại... Nể mặt sư huynh, Ngô Du không tiện cáu giận, đành miễn cưỡng nhận lại. Bởi thế chỉ cần là các vị đại phu thường làm việc với nàng trong cốc thì không ai không nhận ra chiếc vòng ngọc quý giá này của nàng.
    "Cũng có thể là bị trộm mất", tất nhiên Mộ Dung Vô Phong cũng nhận ra chiếc vòng này, nhưng vẫn tiếp tục biện hộ cho nàng.
    "Thuộc hạ chỉ sợ sự tình càng làm ầm ĩ sẽ càng lớn cho nên cũng giải thích với Tiêu Quỳ như thế", Quách Tất Viên cười khổ, "Cốc chủ có biết quy tắc tiếp khách của vị Tam Canh cô nương này cổ quái hà khắc thế nào không? Trước tiên cô ta đòi đo đạc chiều cao chiều rộng của khách, nếu không phù hợp một chuẩn nhất định, cô ta sẽ cự tuyệt không tiếp".
    Mộ Dung Vô Phong bật cười: "Có chuyện như thế sao?".
    Câu tiếp theo lại khiến chàng cười không nổi nữa.
    "Cái chuẩn kia...", Quách Tất Viên cẩn thận dè chừng nhìn chàng,"... vừa vặn với thân thể của cốc chủ".
    Mộ Dung Vô Phong bối rối.
    "Trước khi thay áo vào phòng, nam khách phải uống một bát thuốc, khiến đôi chân tạm thời mềm nhũn đi."
    "Đây là để đề phòng người ta dùng sức..."
    "Cô ta cũng giải thích với khách như thế", Quách Tất Viên quản lý sổ sách đã mấy chục năm, tâm tư thận trọng, nói không phải mười phần chắc chín thì sẽ không dễ dàng nói ra miệng, "Thuộc hạ tìm người kiếm thứ ấy về mời Sái đại phu kiểm tra. Sái đại phu nói tuy đây là thuốc mê thường gặp, nhưng hiếm có ở chỗ phân lượng được bốc cực chuẩn, công hiệu cực ngắn, không độc hại, đại phu tầm thường tuyệt đối không phối ra được... Với lại, trong cốc trừ Ngô Du với phu nhân, còn có vị nữ nhân nào biết được chiều cao thể hình của cốc chủ không sai không lệch đây?".
    Mộ Dung Vô Phong trầm mặc, không nói được gì.
    "Ngoài ra, khách trước khi gặp cô ta, đầu tiên phải tắm rửa ba lượt, rồi thay một bộ đồ ngủ cô ta chuẩn bị trước."
    "Thế thì có gì kỳ lạ?"
    "Bộ đồ ngủ này... thuộc hạ mạo muội nhờ người kiếm về... đã kiểm tra, là đồ ngủ của cốc chủ. Đại khái là có người định kỳ trộm từ phòng giặt ra cất giữ."
    Mộ Dung Vô Phong vốn có tính ưa sạch, lại thêm thường phải nằm bệnh cho nên đồ ngủ rất nhiều, cũng hay thay giặt. Chàng chỉ