Nàng công chúa đến từ bóng đêm
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343194
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3194 lượt.
ung Vô Phong lạnh lẽo quét mắt nhìn Quách Tất Viên, "Làm thế nào ông biết cô ấy thích thú? Lẽ nào ông cũng từng tới rồi?".
Quách Tất Viên vội cúi đầu: "Cốc chủ quá lời rồi. Thuộc hạ thân lùn, lưng béo, eo phì, cho dù có vọng tưởng ấy, cũng không đủ điều kiện. Cốc chủ nếu vẫn không tin, thuộc hạ có thể sắp xếp cho cốc chủ tự mình đi một chuyến, kiểm chứng...".
Còn chưa dứt lời, thấy mặt Mộ Dung Vô Phong đã có nét tức giận ẩn hiện, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, vội nuốt mấy chữ đằng sau lại.
"Nơi này trước giờ vốn là chỗ cho người đọc sách vốn nên phải thanh tĩnh vô vị, chuyên tâm học hỏi mới đúng, không ngờ cũng có lắm kẻ hiếu sự đến thế."
"Đúng vậy. Kẻ hiếu sự quá nhiều, chẳng có gì mà cũng khơi chuyện, không có ma cũng dọa chết người..." thấy Mộ Dung Vô Phong chẳng có vẻ gì sẽ xử lý Ngô Du, Quách Tất Viên tự biết không hay, vội vàng tát nước theo mưa.
"Ta thấy Tiêu Quỳ chính là kẻ hiếu sự. Bạch Hạc đường chỗ Đinh đại phu ở Phúc Châu đang thiếu người, qua tháng Giêng, ông bảo Trần Sách điều hắn tới đó."
"Vâng."
"Ngoài ra, ta muốn gặp một người."
"Xin cốc chủ cứ sai bảo."
"Đường Tiềm."
"Việc này dễ thôi. Nếu hắn đang ở Đường môn, bồ câu đưa thư khoảng ba ngày là tới nơi."
"Ông đi trước đi", Mộ Dung Vô Phong mệt mỏi ngả đầu xuống giường.
"Dạ vâng."
Đi tới cửa, chợt nghe Mộ Dung Vô Phong lên tiếng gọi: "Còn nữa, ông báo với Ngô đại phu, bảo cô ấy tối nay ta muốn gặp".
"Ở đâu ạ?"
"Ở đây, trong thư phòng."
Sự đời rối ren mà phức tạp, như rắn trườn có vết, ngựa chạy lưu dấu chân, ẩn thì ngoài cho đàm tiêu, mà thâm nhập thìchẳng chừa chốn nào.
Từ sau khi quen biết Hà Y, chàng phát hiện hiểu biết của mình về nữ nhân cực kỳ nông cạn. Lúc này chàng mới nghĩ tới những cô gái mà mình từng thật sự giao lưu nói chuyện, tính ra toàn bộ cũng không quá hai người.
Hà Y là chốn bình yên của chàng, là sự giải thoát cho chàng. Ngô Du là trợ thủ, là đồng sự của chàng.
So với Hà Y, chàng quen biết Ngô Du sớm hơn, thời gian ở cùng với nàng cũng nhiều hơn, chàng quen thuộc những thói quen và biểu hiện trong nghề của Ngô Du như quen với chính mình vậy. Chàng biết nàng thích dùng bao nhiêu ngân châm, dao phẫu thuật to nhỏ ra sao, khi khâu vết thương thì bắt đầu ở chỗ nào, thuốc mê thì pha chế ra sao... hợp tác đãgần mười năm, hai người hoàn toàn đạt tới mức không nói mà hiểu. Cho nên cứ gặp lúc có ca bệnh khó mà tay chàng lên cơn phong thấp không thể cầm dao, có Ngô Du ở đấy thì chàng có thể tương đối yên tâm.
Chính bởi sự tin cậy và yêu quý có phần thiên vị rõ ràng này đã khiến cho Ngô Du chịu nhiều đố kỵ từ đám sư huynhsư đệ mắt cao quá trán, tự cho mình là đúng kia. Dần dần, trong cốc ngoài cốc đều truyền nhau Ngô Du thầm yêu "cốc chủ". Ai cũng cho rằng hai người là một đôi hoàn mỹ, sớm muộn gì cũng kết lương duyên. Chính vì thế, nàng trở nên cực kỳ cẩn thận mà chàng cũng chủ động né tránh, trừ y vụ ra, hai người gần như không hề qua lại. Mà kể cả đã như thế, vào cái hồi chàng và Hà Y rời khỏi Vân Mộng cốc nọ, Ngô Du vẫn bị ganh ghét, chẳng được bao lâu thì bị điều ra ngoài cốc.
Cứ theo ấn tượng của cá nhân chàng, Ngô Du thực ra là một cô gái thâm trầm bình ổn, chí ít thì trên bàn mổ là như thế. Lúc có y hội nàng rất ít nói năng, tỏ ra tầm thường trước mặt đám nam nhân dõng dạc hùng hồn nọ. Nếu hỏi nàng có kiến giải gì không, nàng sẽ vâng vâng dạ dạ, hùa theo cách nói của đại đa số. Những kẻ tới sau nàng, bối phận thấp hơn đều có thể trước mặt nàng dẫn chứng rộng khắp, chỉ điểm này nọ, liên miên bất tuyệt mà không biết thẹn. Việc duy nhất mà nàng quen làm chính là không ngừng gật đầu tán thành, còn giỏi giấu nghề hơn những người lăn lộn trong quan trường bao nhiêu năm. Có lúc chàng còn vì sự khiêm tốn của nàng mà cảm thấy bất bình, cố ý trước mặt đám người nêu ra một vấn đề rất khó, lập tức cả phòng lặng ngắt im phăng phắc, Ngô Du cũng cụp mắt cúi đầu theo nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười hiểu ý. Trong trường hợp như thế nàng sẽ vĩnh viễn không mở miệng, lộ ra sự thông minh của mình trước mặt bao người.
Cũng vì thế mà chàng cảm thấy buồn, phụ thân nàng trong triều chính bởi ngay thẳng mà gặp họa, kẻ kết tội ông chính là học trò của ông... có lẽ chính bởi số phận bi thảm của gia đình đã lưu lại cho nàng nỗi ám ảnh, khiến nàng mất đi tín nhiệm vào người đời, trong lòng luôn sợ hãi. Chàng cảm thấy bản thân đáng ra phải cảm thông với chỗ khó của nàng, từ đó chàng thay đổi tác phong. Chàng vốn dạy dỗ tất cả học trò cực kỳ nghiêm khắc, đã phê bình thì không hề nể mặt, duy chỉcó Ngô Du thì luôn ôn hòa nhã nhặn, trước giờ chưa nặng lời một câu.
Mười năm nay, ấn tượng về Ngô Du trong lòng người trong cốc trước sau vẫn là một vị mỹ nhân đúng nghĩa, một thục nữ tiêu chuẩn: nói năng văn nhã, hành sự khiêm nhường, đối với bệnh nhân lại càng dịu dàng mềm mỏng, quan tâm chu đáo. Nàng có một đôi mắt ngây thơ vô tội, trên mặt thì đầy nét hồn nhiên của thiếu nữ, giao tiếp