Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mười tám năm sau hay Con vịt chết chìm - Full

Mười tám năm sau hay Con vịt chết chìm - Full

Tác giả: Erle Stanley Gardner

Ngày cập nhật: 22:51 17/12/2015

Lượt xem: 1341492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.

iường và nói rằng có ai đấy muốn giết ông ta không? Ông bác sĩ thì cho là phản ứng của thuốc giảm đau. Nhưng rồi sau đó cảnh sát nhớ ra và căn vặn cô y tá. Cô này nói rằng Burr bảo riêng cô là chính tôi muốn giết ông ta.- Lúc đó cô không báo cảnh sát?- Không, vì cô cũng cho rằng tại thuốc giảm đau làm ông ta sảng lên. Ít ra thì đó cũng là lời cô ta bây giờ.- Ông vẫn chưa cho tôi biết khi thảm kịch xảy ra thì cô y tá ở đâu?- Ở dưới phố.- Để Burr một mình à?- Không, Burr tuy không thể rời khỏi giường, nhưng có thể sử dụng hai tay được. Điện thoại nội thất đặt trong tầm tay nên không cần có một cô y tá thường trực. Với lại khi bó bột rồi, Burr bảo bà vợ lấy cho ông ta cái xắc treo vào tủ áo. Cái xắc đó đựng các con mồi câu, vài quyển sách, một cây đèn bấm và vài thứ lặt vặt khác. Có cái xắc bên giường, Burr có đủ các thứ cần thiết rồi...«Nhưng khi cô y tá đến làm việc, cô bảo rằng muốn lấy gì đã có cô, cái xắc đó chỉ làm cho cô mệt hơn, phải đi vòng cái giường vì đã có bề bộn thêm bàn điện thoại, bàn để đầu giường, bàn để vật dụng có bánh lăn. Cô ta đề nghị bỏ các thứ trong xắc ra để trên mặt tủ, khi nào ông cần thì cô đưa được ngay."Lạ là chuyện đó làm Burr nổi khùng lên. Ông ta bảo không muốn cho ai đụng tới các con mồi và ông cứ giữ cái xắc trên giường. Cô y tá lấy cái xắc lên để chứng tỏ uy quyền của mình thì ông ta nắm lấy cổ tay cô ta vặn tréo đi. Sau đó, ông đuổi cô ra khỏi phòng và bảo rằng nếu cô trở vào thì ông ném đồ vật vào mặt cô. Cô gái bèn gọi điện cho ông bác sĩ. Chúng tôi, ông bác sĩ, cô y tá, bà Burr đến nói chuyện với Burr và sau đó ông bác sĩ dẫn cô y tá về, bà Burr đi theo để tìm một người khác. Điện thoại của Burr được mắc vào thông với nhà bếp và các phụ nữ thường xuyên có mặt ở đấy được dặn trông chừng, trả lời ngay khi Burr gọi. Theo cách như thế thì có thể để ông ta một mình một lúc cũng được. Ông bác sĩ hoàn toàn đồng ý với biện pháp này.- Còn ông?- Ồ, tôi cũng vậy, bởi vì thú thật với ông, tôi cũng hơi quen với tính nóng của Burr rồi. Tôi cho là tại tình trạng đau đớn của ông gây nên. Ông ta còn yếu lắm chưa kể những biến chứng nguy hiểm có thể xảy ra nữa. Nhưng rõ ràng là ông ta đã cư xử với cô y tá như một tên côn đồ và tôi cũng muốn ông ta đi bệnh viện thì hơn.- Thế cái gì làm ông dính líu đến vụ ông ta chết?- Cái cần câu chết tiệt! Người ta thấy nó ở trên giường Burr. Ông ta đã bắt đầu lắp ráp nó lại. Bàn tay phải của ông nắm hai khúc, tay trái một khúc. Ông thấy nguy cho tôi chưa? Tôi là người độc nhất có thể đi tìm chiếc cần câu, là người độc nhất có thể mang đến cho Burr. Chỉ có tôi trong nhà, chó đã thả ra rồi. Không có ai lạ có thể vào nhà được, mà đầy tớ thì thề rằng họ không bước tới phòng đó. Tội nghiệp cho Burr. Cái bát xa quá nên ông ta không thể hất nó đi được...- Ông ta còn có máy điện thoại cơ mà? - Mason đưa ra nhận xét.- Đúng, nhưng chắc ông ta chưa kịp biết tai họa xảy ra cho ông. Chắc có kẻ nào quen biết đi vào phòng đưa ra chiếc cần câu: "Đây này, tôi tìm ra rồi, không ở trong văn phòng của ông Witherspoon đâu". Burr chăm chú lo lắp cần câu, kẻ kia bước ra, bỏ lại cái bát đựng axit clohyđric lại và ném vào đó cyanua. Vài giây sau, Burr chết ngay. Chỉ có người thân mới làm được điều đó thôi.- Và theo quan điểm của cảnh sát thì chỉ có ông là người duy nhất làm được việc đó thôi - Mason nói - Nhưng nguyên do nào ông giết Burr?Witherspoon hơi bối rối. Mason nói giọng khuyến khích:- Này, nói hết cho tôi nghe đi.- Cảnh sát cho là tôi yêu bà Burr và muốn khử người chồng.- Tại sao họ lại nghĩ được như vậy?- Ông hiểu cho, bà Burr tính tình nồng nhiệt, tự nhiên như đứa trẻ, dễ phô bày ý tưởng của mình, bà đã hai, ba lần hôn tôi trước mặt người chồng.- Và còn nhiều lần không có mặt ông chồng nữa.- Đúng, đó mới là điều không hay. Khi bà hôn tôi trước mặt chồng thì chỉ riêng ba người thôi. Nhưng đám đầy tớ thấy bà hôn tôi cả khi không có mặt chồng nữa. Ông hiểu cho là chuyện đó vụt đến, không có hậu ý nào hết. Ví dụ chúng tôi đi trong hành lang, tôi choàng tay qua mình bà, bà ngước lên cho tôi hôn, như con gái tôi vậy. Tuy nhiên, đám Mễ chỉ thấy đó là chuyện ái tình say đắm thôi.- Còn thuốc độc? Có thể gán cho ông được không?- Được, thế mới là thảm hại! Chúng tôi có dự trữ axit clohyđric trong trang trại, tôi cũng luôn luôn dùng cyanua để giết chuột bọ. Chuyện thường ở Californie là người ta hay dùng cyanua với xtrinin. Toàn bộ các trường hợp làm cho tôi hết phương vùng vẫy. Họ không còn gì để buộc tội tôi nữa.- Đó là trường hợp xảy ra mười tám năm về trước với Horace. Hình như tôi đã nói với ông rằng một bằng chứng tình cờ, gián tiếp, lại có thể là người làm chứng giả dối ghê gớm hơn hết, không phải vì bằng chứng ấy bịa mà là vì người ta có thể dựa vào đó mà giải thích một cách dối trá. Lúc đó tôi thấy hình như ông không tin lời tôi - Mason nhấn mạnh kết luận một cách khô khan.- Nhưng mà, Mason, chuyện trùng hợp như thế thật khó tin. Nó chỉ có thể hàng trăm năm mới xảy ra một lần thôi.- Nên nói là mười tám năm đấy.Witherspoon nhìn ông giận dữ, mắt tóe lửa mà bất lực.Mason