Tổng hợp những câu chuyện hay nhất
Mười tám năm sau hay Con vịt chết chìm - Full
Tác giả: Erle Stanley Gardner
Ngày cập nhật: 22:51 17/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
ông?- Cái đó là tại tôi vô ý mà cũng là do tính tò mò tự nhiên của cô. Có máy intephôn giữa hai phòng. Vừa lúc ông bước vào thì tôi đang nói chuyện với cô rồi quên tắt máy. Cô Elherton liền quyết định đi gặp Milter để thuật lại những điều cô vừa nghe... Hay ít ra là cô cũng định như thế...- Cô ta chưa nói à?- Chưa.- Tại sao?- Cô cho biết khi cô vừa đến nhà thì Milter đang tiếp ai đó.- Vậy là hắn ta còn sống?- Cô không biết vì cô không lên phòng.- Sao? Cô ta có chìa khóa mà.- Vâng, tôi biết, nhưng hình như...- Không thành vấn đề! Ông tin tùy ông, còn tôi thì không. Nói thẳng đi. Milter là tay tống tiền bậc thầy. Ông đã nói với tôi rằng ông cực khổ về những điều hắn tiết lộ và đuổi hắn cũng vì lý do đó. Xét những việc xảy ra thì tôi không tin chút nào nữa.- Ông muốn nói gì thế? - Allgood hỏi và đưa mắt nhìn khắp phòng mà không dám nhìn Mason.- Tôi muốn nói là hãng của ông hình như đã can dự vào vụ này đấy.- Thưa ông Mason, ông muốn ám chỉ là...- Ông chớ lên gân vô ích. Tôi chỉ muốn nói là lúc đầu tôi tin lời ông và bây giờ thì tôi phải xét lại. Trong vụ này có nhiều sự trùng hợp tình cờ xảy ra quá. Tôi đang nói chuyện về một nhân viên của ông đi tống tiền thì ông "vô ý" để máy intephôn mở ra và cô thư ký lắng nghe chuyện, chạy đi El Templo báo cho nhân viên đó, người vừa đưa cho cô ta chiếc chìa khóa phòng của hắn. Tôi không thể nào nghĩ rằng mọi chuyện ấy có thể đều là do ông thu xếp, rằng sau khi rút tiền của Witherspoon, theo cách chính thức, ông lại muốn qua tay Milter để rút thêm một mớ kha khá nữa.Allgood vụt đứng lên:- Ông Mason. Tôi đến đây là để giải thích với ông chứ không phải để nghe ông lăng mạ tôi.- Đúng rồi. Ông đã đến đây, giải thích rồi. Ông hãy coi chuyện nhục mạ như một thứ thêm vào không phải tốn hao gì hết, không tính trước được.- Tôi không thấy có gì để đùa ở đây cả.- Úi chà, ông có lý quá chừng!- Tôi đã thẳng thắn trình bày hết...- Chỉ là những thứ lặt vặt thôi, còn thứ quan trọng thì phải chờ tôi móc ra đây. Khi tôi đến hãng ông, cô Elherton đã báo cho ông biết. tôi không nghe gì câu chuyện của hai người vì lúc đó máy intephôn đóng. Chỉ sau khi cô ta đưa tôi vào phòng thì ông mới ấn nút máy. Như vậy là ông cố ý chứ không phải vô ý và còn câu chuyện nghe nói đăng trên miếng giẻ rách ở Hollywood thì sao?- Tôi hoàn toàn không biết ông nói gì cả.- Thật không?- Thật.- Della, cô gọi cho tôi ông Drake đến máy điện thoại đi.Một lúc im lặng nặng nề trong khi người nữ thư ký quay máy và đưa cho Mason.- Này Paul, Allgood đang ở trong phòng tôi đây. Tôi càng xem xét vấn đề thì lại càng thấy rằng hình như câu chuyện tống tiền đã được tính toán trước... từ lúc họ mở cuộc điều tra. Anh hiểu tôi nói gì chứ?- Hiểu lắm rồi.- Cho nên tôi tự hỏi phải chăng cái tờ báo ở Hollywood đó đã nhận tuy ô qua Allgood. Anh có nói là họ không bao giờ trả tiền cho các tuy ô đó phải không? - Đúng rồi, không bao giờ trả tiền cả. Chỉ trả bằng quảng cáo hay bằng lối chơi đẹp thôi.- Anh thử xem họ có "tuyên truyền" cho hãng Allgood không? Đừng rời văn phòng. Tôi sắp đi đây, nhưng trước khi ra thang máy tôi muốn ghé để cho anh biết vài tin hay ho.Mason gác máy và nói với Allgood:- Đấy, tôi không giữ ông nữa, tôi chỉ muốn cho ông biết tôi nghĩ gì về vụ này thôi.Allgood đi ra cửa rồi ngừng lại, quay mặt hất hàm chỉ vào Della:- Bảo cô ta ra.Luật sư lắc đầu.- Tôi muốn nói với ông một chuyện .- Nói đi.- Tôi biết là cảnh sát đã bắt Adams khi hắn vừa xuống tàu hỏa.- Đúng.- Tôi cũng biết rằng ông có nói chuyện riêng biệt với Marvin trước khi tàu đến ga và hắn có giao cho ông một bức thư.- Cứ tiếp đi - Mason nói.- Tôi không biết là ông có nói với cảnh sát về câu chuyện và bức thư đó không?- Có rất nhiều chuyện tôi không nói với cảnh sát. Ví dụ chuyện nói bây giờ chẳng hạn. Tôi chưa nói với họ.- Ông nghĩ thế nào nếu tờ nhật báo Hollywood đăng tin gợi ý rằng cảnh sát nên quan tâm đến người luật sư nổi danh đã nói chuyện với một thanh niên trên chuyến tàu El Templo trước khi đến ga Los Angeles. Và cảnh sát phải hỏi chàng thanh niên xem thử người luật sư danh tiếng đã dặn dò gì anh ta cũng như xem thử bức thư anh ta đưa cho ông trạng sư đó có gì trong ấy? Nếu gặp phải chơi trò khó khăn thì tôi phải dùng cả hai chuyện ấy.- Della, gọi Paul đến máy cho tôi.Sự im lặng lại tràn ngập trong khi cô thư ký quay số nhưng lần này đôi mắt Allgood thay vì đảo quanh thì lại nhìn thẳng vào Mason. Mason chụp ống nói nói:- Alô, Paul đấy à? Tôi hủy lời yêu cầu anh điều tra xem Allgood có liên lạc gì với tờ báo Hollywood.Mặt Allgood sáng lên:- Tôi biết là ông Trạng thế nào cũng hiểu ra. Dù sao thì chúng ta đều là dân làm ăn cả mà.Ông luật sư đợi Allgood nói xong mới tiếp tục câu chuyện với Paul:- Vậy, anh khỏi mất thì giờ về chuyện ấy nữa. Allgood không phải bỏ công săn các tin vặt... vì lẽ giản dị là chính ông ta viết bài và ông ta là chủ tờ báo. Ông ta vừa mới tiết lộ ra đấy.Nói xong Mason gác máy nhìn Allgood như hắn vừa bị thoi một cú vào bụng.- Không phải ông đang nói chuyện với tay mơ đâu, ông Allgood ạ. Tôi cũng biết chút ít về cái điệu này rồi. Đ
