XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người đàn bà bị bán - Full

Người đàn bà bị bán - Full

Tác giả: Quách Tiểu Mạt

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342641

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2641 lượt.

LanLan r', mà tôi lại iu cô ấy đến như vậy, thực sự tôiko thể chịu đựg đc việc anh cả hết lần này đến lần khác giày vò cô ấy.

 

Nếu đã wết định như vậy r' thì tôi buộc fải thực hiện lời hứa của mình.Tôi ko thể để cho Lan Lan mà tôi iu thươg fải thất vọg, như vậy sẽ huỷ hoại cô ấy. Nếu như tôi cứ ngây dại bỏ mặc sự sốg chết của Lan Lan thì chắc chắn bệnh cũ của cô sẽ lại tái fát, thậm chí cô sẽ ko thể sốg tiếp đc nữa!

 

Muốn dẫn Lan Lan cao chạy xa bay trc" tiên fải kiếm đc 1 món tiềnlớn.Mặc dù ko cần qá nhiều nhưg cũg fải đủ lộ fí để chúg tôi đến 1 nơi thật xa. Có thể Lan Lan sẽ dẫn tôi về nhà cô ấy, như vậy thì chúg tôi sẽ đc an toàn. Chỉ cần cólộ fí, bc" tiếp theo là tìm cơ hội bỏ trốn. Tôi thầm mog mấy ngày tới anh cả đừg có về, anh cả ko có nhà sẽ bớt đc 1 chút nguy hiểm. Đang trầm ngâm suy nghĩ thì tôi nge thấy có tiếg mẹ gọi lên ăn sáng.

 

Anh cả ko có nhà, Lan Lan cũg lên ăn ság chug vs 2 mẹ con tôi. Bốko muốn ăn nên vẫn chưa dậy, mẹ thở dài bê bát lên r'lại ngao ngán đặt bát xuốg.

 

- An Nhi, bố con bệnh lâu thế mà ko khỏi, bsĩ Kim Nhất Nhủ đã kê bnhiu thuốc mà mãi vẫn ko khỏi, khó khăn lắm 2 ngày trc" tinh thần của ông ấy mới có chút biến chuyển thế mà anh cả con lại bị c.sát dẫn đi. Cả ngày hwa bố con chẳg ăn chút gì, h.nai cũg ko chịu xuốg giườg, cứ thế này thì biết làm thế nào?- Mẹ buồn rầu nói.

 

Tôi buôg bát đũa đi vàotrog buồg thăm bố. Bố nhắm mắt nằm im lìm trên giườg, hình như là ông đag ngủ rất say. Mẹ đi theo sau tôi, lấy tay giật giật vạt áo tôi, liếc tôi 1 cái ra ý đừg làm fiền bố. Tôi vốn định nói vs bố vài câu nhưg lời vừa đến cổ họg thì đã bị ngẹn lại r'.

 

Ra khỏi fòng của bố mẹ, tôi khe khẽ nói vs mẹ:

 

- Mẹ, con có wen bsĩ Thường ở b.viện huyện. Ông ấy là b.sĩ giỏi nhất ở huyện này đấy, hay là để con mời ông ấy đến khám cho bố xem thế nào!

 

Mẹ nge r' gật đầu đồg ý. Bà đi vào trog fòng lấy 1 xấp tiền dày cộm đưa cho tôi

 

- An Nhi, con mau mau ăn ság r' vào b.viện mời b.sĩ Thườg đến đây đi! Cho dù fải tiêu hao bnhiu tiền, chỉ cần chữa khỏi bệnh cho bố con là đc! - Nói r' mẹ nhét tiền vào tay tôi, còn dặn dò tôi nhớ mua chút qà cáp biếu b.sĩ Thường.

 

Ăn sÁg xog, Lan Lan liếc tôi 1 cái r' lẳg lặng về fòng ko nói 1 lời. Tôi đẩy xe đạp ra chuẩn bị đi lên huyện, lúc đến cửa, ngoảnh đầu lại nhìn thấy Lan Lan đag đứg dựa cửa fòng nhìn theo tôi. Tôi gật gật đầu vs cô, Lan Lan liền xoay ng' đi vào fòng.

 

Tôi ra sức nhấn pê đan, đạp 1 mạch mấy chục cây lên b.viện huyện . Vừa gặp đc b.sị Thường từ b.viện đi ra, tôi vội vàg chạy đến chào hỏi

 

- B.sĩ Thường, cháu đến tìm b.sĩ đây! Bố cháu bị bệnh, bệnh tình khá nghiêm trọng, cháu muốn fiền b.sĩ đến nhà cháu 1 chuyến khám cho bố cháu xem thế nào!

 

Ông do dự 1 lát r' nói:

 

- Chàng trai, cậu cứ đạp xe về trc", tôi rất thuộc đg' ở thôn cậu, tôi fải xử lí nốt chút việc, xog việc tôi sẽ đến!

 

Tôi cảm kích gật đầu r' đạp xe về,đi 1 đoạn xa r' vẫn nge có ng' nói chuyện vs b.sĩ Thường.

 

- Viện trườg, h.nai con trai viện trưởng lấy vợ, lát nữa tôi sẽ qa nhà ông uốg rượu hỉ đấy!

 

Lúc đó tôi mới biết háo ra h.nai là ngày vui của con trai ông, lúc này mà mời ông ấy đến nhà mình khám bệnh cho bố mình thì thật là ko hợp. Tôi chần chừ 1 lát r' way lại tìm ông, vốn định bảo ông để hôm khác đến khám bệnh cho bố tôi cũg đc nhưg way lại đã ko thấy bóng dág ông đâu r'.

 

Về đến thôn đã hơn 10h ság, mẹ đag đứg ở cổg đợi tôi. Nhìn thấy tôi về 1 mình, mẹ sốt ruột hỏi:

 

- An Nhi, có fải b.sĩ Thường ko chịu đến ko?

 

Tôi xuốg xe, lấy tay lau mồ hôi trên trán r' nói vs mẹ:

 

- Mẹ à, h.nai là ngày con trai b.sĩ Thường lấy vợ, ngta còn bận chuyện hôn sự của c.trai, có thể ko đến đc đâu ạ!

 

Mẹ tỏ ra rất thất vọng, ủ rủ theo tôi vào nhà,Đi đến sân tôi ngó nghiêng 1 hồi r' hỏi mẹ:

 

- Mẹ ơi, anh cả đã về chưa ạ?

 

- Chưa con ạ, cũg chẳg biết đã có chuyện gì nữa?

 

Hai mẹ con đag nói chuey65n thì đột nhiên ngoài cửa có tiếg còi xe inh ỏi, tiếp đó tôi nge tiếg ng' hỏi:

 

- Đây có fải là nhà của Kim Quý ko ạ?

 

Nhận ra tiếg của b.sĩ Thường, tôi vội vàng dựng xe vào 1 góc r' chạy ra nghênh đón. Thật chẳg ngờ nhà b.sĩ cóchuyện hỉ mà ông ấy vẫn chịu đến khám bệnh cho bố tôi, hơn nữa lại còn đến nhanh như vậy.

 

Nhìn thấy ông, mẹ tôi cảm kích chạy đến nắm chặt tay ông nói:

 

- B.sĩ Thường, h.nai nhà ông có việc, sao ông..

 

Bsĩ Thường lên tiếg ngắt lời mẹ tôi, vừa nói vừa đi vào trog:

 

- Tôi làbsĩ, trị bệnh cứu ng' mới là việc wtrọng nhất, đừg nói mấy lời khách sáo ấy, để tôi xem bệnh tình của ông nhà ntn đã!

 

Vào nhà, bsĩ Thường hỏi đại khái tình hình r' bắt mạch cho bố tôi, lại đặt ống nge vào ngực bố tôi kiểm tra. Từ đầu đến cuối ông ko nói nửa lời, Sau khi ktra xog cho bố tôi, ông liền cau