Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2640 lượt.
mày đi ra ngoài.
- Kim An, tôi thấy bố cậu sức khoẻ ko thành vấn đề nhưg tâm lí thì có bệnh đấy! Căn bệnh này của ông ấy là do tâm trạg ức chế trog thời gian dài khiến cho khí huyết ko lưu thôg, cứ gặp fải chuyển gì bực bội sẽ thành ra ntnày. Các ng' ko nên làm cho ông ấy tức giận, đau buồn, nhất là đừg cho ông ấy biết chuyện vủa anh cả cậu, chỉ cần ông ấy vui vẻ thì bệnh này sẽ khỏi.
Tôi sẽ kê đơn cho bố cậu trc", sau đó cậu nhớ đưa ông ấy đến bviện ktra lại, tôi nghĩ là ko có vấn đề gì lớn lắm đâu!
Mẹ tôi gật đầu lia lại,miệg thở dài nói:
- Bsĩ Thường nói ko sao, bệnh của nhà tôi rõ ràg là do buồn fiền mà ra, muốn đc trị bệnh của ông ấy chẳg fải là chuyện dễ dàg đâu!
Bởi vì bố tôi biết bí mật về Ngôi mô đá thế nên hơn 20 năm trc" anh cả bắt đầu khai thác vàng, bố tôi đã mắc fải căn bệnh này, lúc nào ông cũg nghĩ rằg sớm muộn gì nhữg oan hồn ở ngôi mộ đá cũg sẽ đến gây hoạ cho nhà mình. Kết quảlà anh tôi xảy ra chuyện, bố càng chắc chắn rằg đó là báo ứng đối vs anh cả. Thế nhưg anh cả 1 mực ko nge lời khuyên can của bố, vận tiếp tục khai thác vàng ở đó ngần ấy năm trời, thế nên cũg ngần ấy năm mà trái tim bố tôi ko đc yên ổn. Đến bây giờ, vì chuyện anh cả bỏ tiền mua vợ khiến cho cả nhà mất mặt, mà anh cả đêm đêm lại hành hạ Lan Lan đến thừa sốg thiếu chết nên bố tôi càg chẳg có mặt mũi nào gặp ng' đời.
Bây giờ, mỏ vàg của anh cả đã đóg cửa, bố tôi cuối cùg cũg đc thở fào nhẹ nhõm. Anh cả biết dừg tay đúg lúc, ko độg chạm tới các oan hồn ở ngôi mộ đá nữa nên có lẽ gia đình tôi có thể sống bình yên qa ngày.
Bởi vì chuyện của Lan Lan nên ng' của đồn c.sát có đến nhà tôi, còn dặn dò anh cả ko đc ngc. đãi cô ấy. Bố tưởg rằg sau khi Lan Lan ra viện anh cả sẽ thay đổi thái độ vs cô ấy, nào ngờ bản tính khó đổi, anh vẫn hành hạ Lan Lan như vậy. Bố tôi nge thấy tiếg gào khóc của Lan Lan mỗi đêm, trog lòng lại cảm thấy chua xót, anh cả tối qa lại bị ng' của đồn c.sát dẫn đi, trog lòng bố vừa lo vừa giận, vừa tức vừa sợ, bệnh tình vì vậy mà càg nặg hơn.
Chẳg mấy chốc đã đến giữa trưa, b.sĩ Thường khám bệnh cho bố tôi xog liền vội vã quay về. Cả tôi và mẹ đều biết h.nai nah2 ông có việc lớn nên ko dám giữ ông lại ăn cơm.
Sau khi b.sĩ Thường đi, mẹ vào nhà bếp nấu nướg, Lan Lan nhân cơ hội chạy qa fòng tôi hỏi khi nào mới có thể ra đi. Tôi nói vs cô ấy rằg tiền mẹ đưa để chữa bệnh cho bố vẫn chưa tiêu bnhiu, mặc dù ko nhiều nhưg nói chug cũg đủ tiền lộ fí. Nhưg bjờ bố đag ốm như vậy, anh cả lại ko có nhà, tôi nghĩ đợi vài hôm cho bệnh tình bố thuyên giảm r' sẽ dẫn Lan Lan chạy trốn.
Lan Lan nge xog sốt ruột đến fát khóc. Cô nói anh cả ko có nhà mới là cơ hội tốt để thoát thân, nếu như anh cả về r2, có muốn thoát khỏi đây e rằg chẳg dễ dàg gì.
Cứ nhắc anh cả là mặt Lan Lan biến sắc, ánh mắt sợ hãi như nhìn thấy ma wỷ, toàn thân run lên cầm cập. Tôi cúi đầu nghĩ ngợi r' hạ wết tâm, bảo Lan Lan rằg nếu như tối nay anh cả ko về thì tôi sẽ dẫn anh ấy chạy trốn. Sau đó tôi bảo Lan Lan về fòng chuẩn bị, đem theo nhiều wần áo rét, Tôi còn sợ anh cả sẽ trở về nên dặn Lan Lan wần áo chuẩn bị xog fải cất vào chỗ nào ko bị ngkhác fát hiện ra.
Tôi đã wết định sẽ dẫn Lan Lan bỏ trốn, hơn nữa rất có thể là sẽ bỏ trốn tối nay, trog lòg tôi đột nhiên thấy rất bất an, tôi lo lắg sau khi mình bỏ đi thì bệnh tình cũa bố sẽ nặg hơn, cag2 lo cho mẹ sẽ rơi vào hàon cảh khó xử. Tôi dẫn Lan Lan đi r' anh cả biết đc. sẽ hận thấu xươg, liệu anh ấy có gây chuyện vs mẹ ko nhỉ?Tôi đi r', chẳg bjờ way lại căn nah2 này nữa, vậy thì mẹ tôi biết ai chăm sóc đây?
nGHĨ đến đây trog lòg tôi lại thấy rất buồn fiền, chẳg biết nc" mắt đã chảy ra từ lúc nào. Lúc ăn cơm, Lan Lan để ý thấy sắc mặt tôi rất khó coi, ăn xog cô len lén hỏi tôi có fải tôi đã thấy hối hận hay ko. Tôi cố nặn ra 1 nụ cười gượg gạo,lắc đầu. Lan Lan mỉm cười nhìn tôi, nụ cười thật thê lươg.
- ANh An, em đã làm anhf ải khó xử r', Anh cũg ko cần vì e mà khó xử như vậy đâu, e ko muốn nhìn thấy cái bộ dạg này của a, sau này a ko cần lo cho e đâu! - Lan Lan mím chặt mội, nghẹn ngào nói ra câu này r' way ng' bỏ đi.
Tôi vội vàng kéo Lan Lan lại, nghẹn ngào nói:
- Lan Lan, em chớ nghĩ nhiều, a cam tâm tình nguyện giúp e, vì e a chẳg sợ gì hết! Chúg ta đã nói r', nếu như tối nay anh cả ko về, đợi bố mẹ đi ngủ, e ở trog fòng đợi anh!
Lúc này Lan Lan mới nở nụ cười. Sau khi Lan Lan về fòng của anh cả, tôi đến fòng khám của b.sĩ Kim Nhất Thủ để mua thuốc theo đơn của b.sĩ Thường đã kê. Khó khăn lắm mới thuyết fục đc bố tôi uốg thuốc, xog xuôi tôi lại ngồi nói chuyện fiếm vs mẹ. Cuối cùg tôitrở về fòng chuẩn bị vài chiếc áo ấm, thấp thỏm chờ đợi trời tối. Tôi thầm cầu khấn hàg trăm hàg nghìn lần ở trog lòng mong sao anh cả tối nay đừg trở về
Chiều tối đột nhiên nổi gió to, bầu trời sầm sập như chuẩn bị đổ sập xuốg đến nơi. Mặc dù thời tiết này rất có