Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2635 lượt.
y tôi:
- Anh An, có fải co' ng' fát hiện ra chúg ta chạy trốn nên đag đuổi bắt chúg ta ko? chúg ta mau chạy đi anh!
Tôi kéo Lan Lan vào trog miếu thần, trốn đằg sau lắg tai nge ngóng độg tĩnh xug wanh, Tôi nge rõ tiếg ng' hô hoán: " Nhà Kim Quý cháy r', mọi ng' mau tỉnh dậy dập lửa đi!", chuyện tôi lo lắg nhất đã xảy ra. Nhà bị cháy ko fải nhà ai khác mà chính là nhà tôi.
- Lan Lan, giờ anh fải về thôn 1 chuyến, a nge thấy có ng' hô hoán nhà ta bị cháy, bố đag bệnh liệt giườg, a lo..
- vậy thì e biết làm thế nào, chúg ta có chạy nựa hay ko? - LaN lAN căg thẳg, giọg nói của cô run run, nge qa cũg biết là cô đag rất sợ
Tôi nghĩ ngợi 1 lát r' cởi cái ba lô trên lưg đưa cho Lan Lan, vội vàg dặn:
- Lan Lan, e cứ đợi ở trog miếu này đi, a về xem tình hình thế nào đã, nếu như ko có chuyện gì nghiệm trọg,dập đc lửa r' anh sẽ qay lại tìm e!
Lan Lan sốg chết gì cũg ko chịu buôg tay tôi ra, cô vừa khóc vừa nói:
- Anh An, a đừg qay về, a về r' nếu ko qay lại đc thì sao?
- Nếu như trời ság r' mà a vận ko qay lại, e hãy men theo rừg cây sau miếu này đi thẳg về fía nam, ra khỏi rừg cây e sẽ nhìn thấy 2 ngọn núi nhỏ, đi qa 2 ngọn núi nhỏ ấy là đến ranh giới Thiểm Tây r', e tiếp tục đi thẳg, ko bao xa sẽ có 1 con đg' dẫn đến Tây An, ở đó e có thể bắt đc xe khách đến Tây An đấy! - tôi nói r' nhét túi tiền vào balô cho Lan Lan.
- Anh An, ko đc, ko đc đâu! ko có a e sợ lắm, hơn nữa e ko thể tự mình chạy thoát đc, e ko thể ko có a! -Lan Lan nói như van xin, nhìn bộ dạng đag1 thươg của Lan Lan, lai6 nhìn thấy ánh lửa mỗi ngày 1 bùg lên cao ở fía xa xa, trog lòg tôi rối như tơ vò.
- Thôi đc r' Lan Lan, a hứa sẽ dẫn e đi, cho dù đến khi trời ság a vẫn ko thể waytrở lại thì đợi đến khi a xử lí xog việc nhà sẽ đếm tìn e, E đến Tây An thì tìm 1 nhà nghỉ ven đg' ở cạnh bến xe, a sẽ tới đó tìm e nhanh thôi, thế có đc ko?
Thấy tôi 1 mực muốn qay về, Lan Lan đành fải gật đầu , giọg nói run run:
- Anh An.. e ở đây đợi a.. a nhất định fải way lại đấy!
Tôi gật đầu lia lịa vs Lan Lan r' vùng ra khỏi tay cô ấy, chạy như bay ra ngoài r' tìm vào màn đêm.
Còn chưa về đến cổg, từ xa tôi đã nhìn thấy ngọn lửa ngút trời bùng lên dữ dội. CỔNG nhà tôi ng' ra ng' vào, tôi chạy như bay đến đó, nhìn thấy Kim Vương đag hô hàomọi ng' bê nc" dập lửa. Mọi ng' nhìn thấy tôi liền chỉ trích:" Kim An, nhà mày xảy ra chuyện lớn thề mà mày ko có ở nhà, mày chết đâu thế hả?". " Bố mẹ mày vẫn còn ở bên trog kia kìa, mau mau vào mà cứu họ ra đi!!".
Tôi đâu còn tâm trí nào mà trảlời họ? tôi lao như 1 mũi tên vào trog nhà, nhìn thấy rất nhiều ng' đag dập lửa, cái sân trc" nhà chìm trog biển khói, khói sộc vào mụi làm tôi ho sặc sụa, nc" mắtnc" mũi tèm nhem. Tôi chẳg kịp suy nghĩ lao ngay vào trog nah2 lớn,
Đúng l1uc ấy, cánh cửa fòng bố mẹđã mở ra, mặc dù bên trog vẫn sag1 đèn nhưg trog fòng khói lửa mịt mờ. Tôi lo lắg cho sự an nguy của bố mẹ nên vừa đến cửa đã hét lớn:
- bố ơi..mẹ ơi.. bố mẹ ở đâu?
Vừa dứt lời thì tôi nge thấy 1 tràg ho sặc sụa. Tiếp theo đó, tôi nhìn thấy b.sĩ Kim Nhất Nhủ và mẹ tôi đag dìu bố tôi từ trog đi ra. Hoá ra b.sĩ Kim Nhất Nhủ là ng' đầu tiên chạy đến khi hay tin nah2 tôi bị cháy.Ông ấy nghĩ ngay đến việc cứu bố mẹ đầu tiên.
Thấy bố mẹ ko sao tôi liền thở fào nhẹ nhõm. Mẹ bảo tôi mau mau đi dập lửa vs mọi ng', tôi lập tức lao vào đám đôg đag dập lửa.
lúc trời tang tảng sáng, ngọn lửa cuối cùg cũg đc. dập tắt. Trận hoả hoạn vô danh này đã huỷ hoại gian nhà fía tây của anh cả, cũg may là chưa cháy lan sang các fòng khác, Mọi ng' ai cũg biết anh cả bị ng' của đồn c.sát dẫn đi r', nhưg dườg như họ đều ko nhớ đến Lan Lan. Bọn họ chỉ an ủi bố mẹ tôi vài câu r' bê thùg vs chậu của mình lần lượt ra về.
Kim Vượng là ng' cuối cùg r' khỏi nhà tôi. Cái tên bị cả làng khinh ghét này h.nai đã làm đc 1 việc tốt, nếu như ko fải hắn nửa đêm ko ngủ màđi đánh bạc vs ngta thì đã ko fát hiện ra nhà tôi bốc cháy và hô hoán mọi ng' đến dập lửa kịp thời.
Mọi ng' đều ra về hết, Kim vượng mặt mày đen nhẻm cáo từ chúg tôi r' ra về, Lúc đi ngang qa tôi, hắn vỗ vai tôi nói:
- Kim An, nhẹ nhàg an ủi bố mẹ cậu, chút tổn thất này đâu có thấm thía gì vs anh cậu. Trời sáng r', tôi cũg fải về đi ngủ đây!
Kim Vượng há miệg ngáp 1 cái rõ dài r' bỏ đi. Còn tôi lúc này, nhìn bầu trời đag ság dần mà đầu óc chỉ mãi lo lắg cho Lan Lan ở trog ngôi miếu thôn Nam, liệu bây giờ cô ấy đã chạy chưa?
Trời ság r', lửa cũg đã dập tắt r', nhà tôi lúc này hoag tàn đổ nát, Bố ngồi lặg đi trc" cửa nha, mẹ lén kéo tôi sang 1 bên hỏi:
- An Nhi, con đưa Lan Lan đi chưa?
Tôi kể qa cho mẹ nge qá trình bỏ trốn của chúg tôi, mẹ lo lắg giục:
- Thế con còn ko mau đi xem Lan Lan rốt cuộc giờ ra sao r'? con bỏ lại con bé đág thươg đó ở nơi như thế mà cũg yên tâm đc à?
Tôi chẳg đợi đến khi mẹ nói hết đã chạy vù ra ngoài, vừa ra đến đg' thì có ng' hô hoán ầm lên:
- Ko hay r', có ng' chết kìa! Mọi ng' mau đi xem xem