Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2622 lượt.
trưởng Hạ chuẩn bị đến đây rồi, chúng ta đợi ông ấy đến ra chỉ thị xem phảilàm thế nào!
Khoảng 1 tuần hương sau khi đồn trưởng Hạ đến nơi. Nhìn thấy chúng tôi đangđứng ở trong sân, ông liền quan tâm hỏi anh cả:
- Kim Quý, đầu cậu không sao chứ?
Anh cả cảm kích gật đầu nói:
- Đồn trưởng Hạ, tôi không sao, anh còn không mau vào xem chuyện gì đi!
Anh cả kể cho đổn trưởng Hạ nghe chuyện khoá cửa nhàlớn bị mở ra. Hạ Bất Bốinhìn sang 2 viên cảnh sát đứng bên cạnh mình hỏi:
- Tiểu Lâm, Tiểu Mã, 2 cậu nói xem!
Anh chàng Tiểu Lâm dáng người nhỏ nhắn nhưng có vẻ rất nhanh nhẹn nói:
- Thưa đồn trưởng Hạ, lúc tôi và Tiểu Mã đến đây thì cửa nhà lớn đã mở rồi ạ.Chúng tôi còn tưởng cánh cửa này vốn không khoá cơ đấy!
Anh chàng Tiểu Mã có dáng người thô kệch tiếp lời:
- Tôi với Tiểu Lâm chỉ quan sát quanh sân, thu thập được 2 vết chân giống vếtchân phụ nữ nhưng chúng tôi không hề bước vào phòng!
Đồn trưởng Hạ gật đầu rồi quay sang hỏi anh cả tôi:
- 2 anh em cậu có chắc chắn là cánh cửa nhà lớn đã được khoá lại không?
Tôi vội vàng nói rõ tình hình cho đồn trưởng Hạ nghe. Cánh cửa nhà lớn kể từsau khi bố mẹ tôi lên tỉnh chữa bệnh vẫn luôn khoá chặt, bởi vì bên trong khôngcó đồ đạc của tôi với anh cả nên chìa khoá không được để lại ở nhà:
- Đồn trưởng Hạ, cánh cửa nhà lớn tối qua vẫn còn khoá, ban nãy tôi vừa mớiphát hiện ra khoá đã bị mở ra, hơn nữa lại không phải là bị người ta phá khoá.Cho nên tôi với anh cả đều cảm thấy rất ngạc nhiên. Ông nói xem rốt cuộc làchuyện gì? - Đồn trưởng Hạ là 1 cao thủ phá án, tôi cũng đã nghe nói ông ấy làchuyên gia bắt ma quỷ, vì vậy tôi rất mong chờ ông có thể đưa ra 1 lời giảithích chính xác.
Đồn trưởng Hạ nghe tôi nói xong liền tỉ mỉ quan sát cái khoá cửa. Cái khoá cửanhà lớn làdo anh cả mua ở tận trên tỉnh về, chuyên dùng để chống trộm. Trongtrường hợp không có chìa khoá thì cho dù có là kẻ trộm cũng khó mà mở ra được.Thế mà bây giờ cái khoá ấy không những bị mở ra mà còn chẳng tìm thấy bất kìdấu vết nào của việc bị đục phá.Đồn trưởng Hạ câu mày không lên tiếng.
- Đồn trưởng Hạ, tối qua Kim An đã nhìn thấy ma, có khi nào... - Anh cả đứngbên cạnh dò hỏi.
Đồn trưởng Hạ không trả lời anh cả ngay mà bảo mấy người chúng tôi đừng ở bênngoài phòng đợi, sau đó 1 mình ông bước vào phòng. Sau khi quan sát qua loagian nhà ngoài, ông liền đi vào bên trong.
Ông nhẹ nhàng đẩy cánh cửa nhưng cánh cửa đột nhiên không mở ra được. Sau đó,đồn trưởng Hạ liền đi ra ngoài.
- Kim An, bố mẹ cậu ở gian trong phải không? - Đồn trưởng Hạ hỏi tôi.
- Vâng ạ!
- Thế cậu có nhớ trước khi đi bệnh viện, cánh cửa phòng bố mẹ cậu có khoá haykhông?
Tôi nghĩ hồi lâu rồi đáp:
- Cái này.. tôi cũng không dám khẳng định!
Anh cả đứng bên cạnh liền lên tiếng khẳng định:
- tôi biết, cửa bên trong không khoá đâu!
- Hả? Tại sao cậu dám khẳng định như vậy? - Đồn trưởng Hạ hỏi
Anh cả bèn giải thích:
- Tôi nhớ rất rõ hôm đưa bố lên bệnh viện tỉnh, mẹ và Kim An đã dìu bố ra khỏicửa, bởi vì chân tôi đi lại khó khăn nên tôi đi phía sau họ. Lúc họ ra ngoàicánh cửa phòng trong vẫn mở. Bởi vì là gian trong nên tôi cũng không khoá cửalại mà chỉ tiện tay khoá cửa gian ngoài. Bố mẹ tôi pha94 mang chìa khoá đi. Anhem tôi không có chìa khoá thì cũng chẳng mở được cửa.
- Nói như vậy thì nhà cậu rõ ràng là có ma rồi! - Nghe xong đồn trưởng Hạ liềnkếtluận 1 câu xanh rờn.
- Ý của anh là khoá cửanhà lớn là do ma quỷ mở ra sao?- Anh cả căng thẳng hỏi.
Đồn trưởng hạ nhìn thẳng vào mắt anh cả, tỏ vẻ thần bí nói:
- Đúng thế, tôi vừa mới quan sát kĩ rồi, tất cả những đồ vật đáng giá trongphòng này vẫn còn nguyên, chứng tỏ không phải kẻ trộm đã đột nhập vào, mà khoáthì không thể tự mở được. Các người thử nói xem không phải là ma thì là cái gì?Còn nữa, nếu như cửa gian nhà trong vẫn không khoá đúng như Kim Quý nói thì tạisao giờ cánh cửa ấy lại bị khoá vào rồi? Như thế chẳng phải ma thì là cái gì?
- Đồn trưởng Hạ, ông xem con ma này liệu có phải là Lan Lan không? - Tôi thấpthỏm hỏi.
Đồn trưởng Hạ thở dài:
- Kim An, giờ vẫn chưa thể kha93ng định con ma vào nhà cậu có phải là Lan Lanhay không, nhưng tôi cảm thấy con ma này 90% là có liên quan đến cái chết củaLan Lan. trước khi được sự đồng ý của tôi thì 2 anh em cậu tuyệt đối không đượcphép đi vào căn phòng ấy, càng không được mở cửa ra. Theo trực giác của tôi thìcăn phòng đó nhất định có ma!
Nghe đồn trưởng Hạ nói vậy, trong lòng tôi và anh cả càng thêm khiếp đảm. Cóthể đồn trưởng Hạ đã nhận ranỗi sợ trong mắt chúng tôi nên ông liền nghiêm mặthỏi:
- Kim Quý, Kim An, giờ 2 người đã biết trong nhà mình có ma rồi, sống ở đây 2người có sợ không?
- không sợ, ngay cả chết còn không sợ thì sợ gì ma quỷ! - Anh tôi tiếp lời. Tôikhông biết là anh cả có nói thật lòng không nhưng rõ ràng là ban nãy tôithấymặt anh biến sắc,
- Kim An, còn cậu? - Đồn trưởng Hạ nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Có anh cả ở nhà, tôi... tôi cũng không sợ! - Tôi nói trái với lòng mình
- Vậy t