Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342621
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2621 lượt.
hì tốy, nếu như 2 người đã không sợ thì cứ tiếp tục ở lại. Chỉ có điều 2người cần phải nhớ kĩ, chuyện trong nhà có ma tuyệt đối không ai được nói ra.Chỉ cần 2 người làm theo lời tôi nói thì sẽ nhanh chóng tóm cổ được con ma ấyra! Giờ chúng tôi còn phải đi điều tra vụ án của Lan Lan, nếu như không cóchuyện gì khẩn cấp, 2 anh em cậu chớ đến trụ sở tìm tôi, cố gắng ở nhà chờ đợi!
Đồn trưởng Hạ dặn dò xong liền cùng 2 nhân viên cảnh sát điều tra bỏ đi. 2 anhem tôi nhìn nhau hồi lâu mà chẳng nói được nửa lời.
Đồn trưởng Hạ và 2 viên cảnh sát kia đi rồi, trong nhà chỉ còn lại 2 anh emtôi. Bởi vì sợ hãi trong lòng nên tôi cố sức khuyên anh cả chuyển sang phòngtôi ở, như thế 2 anh em có thể sớm tối bầu bạn với nhau. Thật không ngờ anh cảtôi lại từ chối. Rõ ràng là anh biết trong nhà lớn "có vấn đề" nhưngvẫn kiên quyết ở lại gian phòng nhỏ trên nhà lớn.
Anh cả tin vào những điều mà quỷ vô thường đã nói vào tối hôm qua lúc ở mộ LinhNhi. Anh nói bản thâ mình chẳng sống được bao lâu nữa, quỷ vô thường hạn choanh 3 ngày phải giao nộp 1 thứ không thuộc về mình ra, nhưng anh vẫn chưa biếtnó là cái gì, được đặt ở chỗ nào, Hơn nữa đồn trưởng Hạ trước khi đi lại dặn dò2 anh em tôi rằng nếu không được sự đồng ý của ông thì tuyệt đối không đượcđụng vào bất cứ thứ gì trong nhà.
Chuyện này đồn trưởng Hạ cũng biết nhưng ông ấy lại không nói cho anh cả phảilàm thế nào, cũng chẳng hề nhắc đến cái thời hạn 3 ngày mà quỷ vô thường đặt racho anh. Anh cảtạm thời chưa biết làm thế nào với chuyện này. Mặc dù đã xảy rarất nhiều chuyện nhưng tôi cảm thấy anh cả sẽ không chết, kẻ đáng chết phải lànhững kẻ xấu xa ở trên đời này. Anh cả tôi chưa từng làm chuyện gì xấu xa hạingười, DIêm Vương sao có thể bắt 1 người tốt bụng như anh phải chết sớm như vậychứ?
Anh cả chẳng thèm đếm xỉa đến sự sống chết của mình, anh cho rằng mình chết đisẽ gặp lại Linh Nhi, nhưng quỷ vô thường nói nếu anh không giao được ra 1 thứkhông thuộc về mình thì cho dù có xuống cõi âm rồi anh cũng chẳng thể nào gặplại Linh Nhi. Chính vì nguyên nhân này mà anh cả đã nghĩ đủ mọi cách để tìm racái mà quỷ vô thường đã nói đến. Vì vậy sau khi đồn trưởng Hạ ra về, anh tôiliền lén trốn vào căn phòng nhỏ, 1 mình mày mò suy nghĩ xem rốt cuộc trong nhàcó cái gì không thuộc về mình.
Buổi trưa, mặc dù không muốn ăn nhưng tôi vẫn nấu mì cho anh cả. Anh nói khôngđói, tôi biết anh cũng giống như tôi chẳng có lòng dạ nào mà ăn.
giữa buổi chiều, anh cả chạy sang phòng tìm tôi. Anh nói anh đã nghĩ suốt nửangày trời mà vẫn không nghĩ ra rốt cuộc cái mà quỷ vô thường nói đến là cái gì,nhưng anh đã hiểu ra 1 chuyện, trong nhà xảy ra nhiều chuyện như thế rất có thểcó liên quan đến mỏ vàng.
- Kim An, anh muốn bây giờ đi lên bệnh viện tỉnh 1 chuyến, có 1 số chuyện anhbuộc phải hỏi bố cho rõ. Tối đến có thể anh sẽ về rất muộn, em ở nhà 1 mình nhớphải chú ý an toàn đấy! - Anh cả nói nhanh rồi đi ra ngoài.
Tôi vội vàng đuổi theo anh nói:
- Anh cả, chẳng phải đồn trưởng Hạ đã dặn chúng ta không được phép ra ngoài haysao? Hơn nữa trời sắp tối đến nơi rồi, anh để mai hãy đi!
Anh cả ngoảnh đầ lại nhìn tôi đáp:
- Kim An, Em phải biết là anh chỉ có 1 thời hạn là 3 ngày thôi, nội trong 3ngày này anh bắt buộc phải tìm ra thứ đó, nếu không sẽ liên luỵ đến cả nhà. Emcó thấy nhà ta gần đây xảy ra quá nhiều chuyện không? Giờ đã mất toi nửa ngàytrời rồi, anh không thể chờ đợi thêm dù chỉ là 1 ngày!
Thấy anh cả đã quyết tâm như vậy tôi biết cho dù có nói gì cũng chẳng có tácdụng. Thế nên tôi đành cúi đầu nói:
- Vậy anh đi đường phải cẫn thận đấy!
Anh cả gọi điện thoại bảo người talái xe đến đầu thôn đón anh. Đi đến cổng độtnhiên anh nlại nhớ ra điều gì đó liền ngoảnh lại nhìn tôi:
- kim An, chuyện anh lên bệnh viện tỉnh em tạm thời đừng nói với đth, anh sẽ cốgắng về sớm!
Tôi gật đầu. Đợi anh cả đi rồi tôi liền khoá cửa lại. Nhưng nghĩ ngợi 1 hồi tôilại mở ra, bởi vì tôi nhớ ra là đth đã nói trong nhà tôi có thể có ma.
Trời tối dần, trong lòng tôi cũng bắt đầu phấp phỏng không yên, Sống ở đây đãlâu như vậy rồi nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy hoảng sợ như thế này. Nghĩ kĩlại thấy kể từ khi anh cả "lấy" Lan Lan , gia đình tôi chưa có 1 ngàyđược bình yên.
Cái chết của Lan Lan không những khiến cho cả nhà tôi ai ấy đều đau lòng mà cònkhiến cho mọi người cảm thấy khủng hoảng. Những tai hoạ liên tiếp giáng xuốngnhà chúng tôi, tất cả những chuyện đó rốt cuộc chỉ là trùng hợp hay chính làbáo ứng? Mặc dù Lan Lan bỏ trốn khỏi nhà tôi mới chết nhưng cô ấy không phải dongười nhà tôi hại chết, vậy tại sao cô ấy cứ đeo bám lấy chúng tôi không chịubuông tha nhỉ? Trước mắt anh cả lại gặp phải bao nhiêu phiền toái, tôi khôngbiết 3 ngày sau liệu sẽ xảy ra gì nữa?
Để giảm bớt nỗi sợ hãi trong lòng, tôi liền thắp hết đèn trong nhà và ngoài sânlên, sau đó nhốt mình trong phòng lấy chăn trùm kín đầu. Cho dù là vậy thìtrong lòng tôi vẫn thấp thỏm bất an, Nằm trên giường, mở to 2 mắt lắng tai ngheđộng tĩnh trong sân, cứ chốc chốc tôi lại hé rấm rèm cửa nhìn v