Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2616 lượt.
g ấy. Thế là mọi người liền chianhau ra đi tìm khắp nơi trong bệnh viện nhưng kết quả không phát hiện được gì.Mọi người cho rằng mẹ bị hoa mắt nên ai nấy liền bỏ về phòng mình.
Tôi kinh ngạc hỏi:
- anh ơi, cái bóng trắng mà bố nhìn thấy ở trong bệnh viện có phài là con quỷvô thường mà anh gặp ở bên mộ Linh Nhi không?
Anh cả đáp:
- con quỷ vô thường anh gặp bên mộ của Linh Nhi đúng là củng mặc áo trắng nhưngquỷ vô thường có đầu cơ, trên đầu nó còn đội 1 cái mũ rất cao, nhưng cái bóngtrắng mà bố nhìn thấy lại không có đầu. Anh cũng không biết có phải là quỷ vôthường biến hoá ra để doạ bố hay không nữa?
Những điều anh cả nói lại khiến cho tôi nhớ đến cái bóng đen ma quái xuất hiệnlúc Lan Lan ở trong bệnh viện. mặc áo trắng là Bạch Vô Thường, vậy thì mặc áođen là Hắc Vô Thường, " đồng nghiệp" của Bạch Vô Thường không? Nghengười ta nói gặp phải Hắc Vô Thường chắc chắn sẽ gặp phải đại hoạ, mà chẳng baolâu sau Lan Lan đã bị giết chết, rốt cuộc là chuyện gì đang xày ra đây?
Tôi đang nghĩ ngợi viễn vong thì anh cả nói tiếp:
- đúng rồi, mẹcòn nói với anh lúc buổi sáng đồn trưởng Hạ còn đến tìm bố mẹ.
Tôi băn khoăn hỏi:
- chẳng phải đồn trưởng Hạ đang phá vụ án của Lan Lan sao? ông ta đi 1 chặngđường xa như vậy đến bệnh viện tỉnh làm gì?
- mẹ nói đồn trưởng Hạ đến bệnh viện để hỏi chuyện cái chìa khoá nhà lớn, mẹnói với ông ta là cái chìa khoá ấy đã biến mất trong đêm có ma xuất hiện rồi.
- sao lại trùng hợp như vậy nhỉ? trong phòng bệnh của bố có ma, sau đó chìakhoá nhà lớn biến mất, tiếp theo đó chúng ta cũng gặp ma vào nửa đêm, hơn nữa ổkhoá nhà lớn lại bị mở... lẽ nào kẻ mở ổ khoá nhà lớn chính là con ma áo trắngđã đến phòng bệnh của bố à?
Anh cả đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, thần sắc có vẻ hoảng loạn:
- Kim An, lúc nhìn thấy hồn ma của Lan Lan, em có nhìn rõ quần áo cô ấy mặc màugì không?
nghe anh cả nhắc tôi mới nhớ ra cái áo trắng mà hồn ma của Lan Lan để lại ở bênngoài cửa sổ hôm trước.
- anh cả, hôm nay là ngày thứ 2 rồi, ngay cả thứ mà quỷ vô thường bắt anh phảigiao nộp vẫn chưa tìm ra, bước tiếp theo chúng ta nên làm thế nào đây? - Tôi lolắng hỏi.
Anh cả trầm ngâm:
- Con người ai cũng sẽ phải chết, huống hồ anh cảm thấy cuộc sống chẳng còn ýnghĩa gì nữa rồi, thế nên anh có chết cũng chẳng sao. Chỉ có điều, anh lo bố mẹvà em sẽ bị liên luỵ. Bây giờ con ma chết tiệt đó đã tìm đến bố rồi, rõ ràng nóđang cảnh báo chúng ta đấy! Cho nên anh bắt buộc phải tìm ra thứ mà quỷ vôthường yêu cầu. Vốn dĩ định lên bệnh viện tỉnh hỏi bố xem nhà mình có giấu thứgì không thuộc về mình không nhưng thấy bố vậy anh đành bỏ về.
Nghe anh cả nói mà tôi thấy sóng mũi cay cay, nước mắt chỉ chực trào ra. Chỉmới mấy ngày trước thôi tôi còn coi anh cả là 1 tội đồ, nào ngờ trong lòng anh,tôi với bố mẹ còn quan trọng hơn cả mạng sống của anh.
Đột nhiên tôi nhớ đến đồn trưởng Hạ đang phá án ở thôn. Chẳng phải ông ấy là 1cao thủ bắt ma hay sao? Bây giờ anh cả đang gặp đại hoạ lớn như vậy, có lẽ chỉcó ông ấy mới có thể gíup anh cả được.
- Anh cả, hay là chúng ta cứ đến tìm đồn trưởng Hạ đi, chắc chắn ông ấy có cáchgiúp chúng ta giải quyết chuyện này.
Chẳng ngờ anh cả lắc đầu thở dài:
- Kim An, giờ đồn trưởng Hạ đang điều tra vụ của Lan Lan, cấp trên ra hạn choông ấy phải phá án trong vòng 3 tháng, thế nhưng giờ đã hơn 1 tháng rồi mà vụán của Lan Lan vẫn chẳng có chút manh mối gì. chắc chắn teong lòng đồn trưởngHạ rất sốt ruột, chúng ta không thể gây thêm phiền phức cho ông ấy được!
trong lòng tôi rất buồn rầu, đến lúc này rồi mà anh cả còn nghĩ cho người khácmà chẳng chịu lo lắng cho sự an nguy của bản thân. Nhìn dáng vẻ xanh xao mệtmỏi của anh cả, tôi thầm hạ quyết tâm:
- anh à, nếu đã như vậy em quyết định sẽ cùng anh đối mặt với vấn đề nguy cấpnày. Nếu như đến tối mai mà chúng ta vẫn chưa tìm được thứ cần tìm, em sẽ cùnganh đến mộ của Linh Nhi để đối phó với quỷ vô thường!
Anh cả nghe thấy tôi nói vậy liền nắm chặt lấy tay tôi, nghẹn ngào không nóinên lời. tôi có thể cảm nhận được người anh trai chưa bao giờ rơi lệ trước mặtngười khác của tôi đang nghẹn ngào nuốt nước mắt vào trong...
tôi và anh cả ở nhà nghĩ ngợi cả nửa ngày trời mà chẳng nghĩ ra được cái gìkhông thuộc về mình.
anh cả nói với tôi:
- anh nhớ lúc anh còn nhỏ, gia đình ta rất nghèo, nghèo tới mức cơm không đủno. Bố nói ông nội đã đi đào vàng thuê cả đời cho người ta mà bản thân vẫnnghèo rớt mùng tơi. trước khi ông qua đời chẳng để lại được cái gì cho giađình, chỉ để lại cho bố 1 di ngôn, đó là chỉ cần kiếm được miếng cơm ăn thì saunày tuyệt đới không được đào vàng!
- sau khi ông nội qua đời, bố cũng không muốn đào vàng kiếm ăn nữa, nhưng bốchẳng còn sự lựa chọn nào khác, không đi đào vàng thuê cho người ta thì chẳngcó tiền mà nuôi gia đình. Mẹ đẻ của anh đã chết đói sau khi sinh ra anh đấy!
Anh cả nói đến đây liền nghẹn ngào. Giờ tôi mới biết mẹ đẻ của anh cả vì sao màmất.
anh cả lấy tay gạt nước mắt nói tiếp:
- sau khi mẹ anh chết đói, bố không