Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Phan Hồn Nhiên & Phan Vũ Linh

Ngày cập nhật: 22:38 17/12/2015

Lượt xem: 1341443

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1443 lượt.

ấy sao? Đừng quên, chúng ta thuộc số rất hiếm hoi những kẻ được lựa chọn, sở hữu quyền năng hơn hẳn đám tầm thường khác.
- Tôi không muốn đánh mất mình. Tôi cóc cần gì hết! - Duy thì thào.
- Im đi! - Kiara gằn giọng đột ngột - Nghe đây: Anh không được từ chối sự sao chép. Đó là tái sinh. Điều đó nằm trong mật lệnh. Của ai, thì hẳn anh biết rồi đấy!
CHƯƠNG 9: ÁN MẠNG
N
ếu dùng hết sức lực xoay người, bật thẳng về phía trước, có thể vùng thoát khỏi vòng tay mềm lạnh của Kiara đang ôm quanh vai.Thế nhưng từ thẳm sâu trong Duy, 1 bộ phận vô hình nào đó đột nhiên ngừng hoạt động. Nó khiến toàn bộ cơ thể và trí óc cậu tê liệt. Cậu chỉ có thể đảo mắt nhìn quanh.Thời gian gần đây, tâm lý bất ổn, lại them giằng co sức mạnh quỷ quyệt của quá trình nhân bản, sức lực cậu hao tổn nhiều. Chống cự lại 1 cô gái chân yếu tay mềm như Kiara cũng là 1 việc khó khăn. 1 cách đờ đẫn, Duy lảo đảo bước qua cửa. Không rời mắt khỏi Kiara đi trước, cậu vào bên trong tiệm kẹo Chuồn chuồn xanh.
Anh ngồi đây!- Kiara kéo chiếc ghế tròn giả da, lòng ghế bọc lớp dạ nâu, được thiết kế giống như 1 cái vỏ hạt dẻ. Duy thả người xuống, điều tiết mắt để quen với bóng tối tràn ngập. Ngay từ lúc vào đây, vẻ đe dọa và tức giận của Kiara tan biến. Thay vào đó, cô ta trở lại thành cô gái nhỏ hoạt bát, nụ cười tươi tắn với ánh mắt trong veo. Rót đầy 1 cốc nhựa lớn từ máy nước ngọt có ga, cô ta dặt vào tay Duy, giọng nói reo vui : Anh uống 1 chút đi!
Đưa cốc lên miệng như 1 cái máy, cậu vẫn mở mắt trừng trừng. Thứ nước trắng thơm mùi chanh tươi, với hàng ngàn bọt ga đang sủi lên từ đáy, tạo nên vô số hình thù lạ thường trên mặt cốc. Các hình thù liên tục biến đổi đó in vào giác mạc, như 1 đoạn phim không màu sắc. Cái cốc trên tay Duy khựng lại. Những hình ảnh tính cờ gợi lại liên tưởng đến vật thể trong suốt nhầy dẻo trườn trên sàn nhà. Cậu co rúm lại, tích tắc. Nhận biết xung quanh tức khắc trở lại với Duy. Có thể thứ nước này là 1 cái bẫy được ngụy trang. Có thể cậu bị mê đi, rồi khi đó, sự sao chép nhân bản tái diễn mà cậu không còn biết gì nữa để chống cự. Duy trả lại cốc nước cho Kiara : Tôi không khát !
Cô gái nhỏ nhếch mép cười, cầm lấy cái cốc thản nhiên uống cạn. Qua đường viền cốc, đôi mắt cô ta hướng thẳng vào người đối diện, nửa kiểm soát, nửa như thách thức.
Chạy hộc tốc trong đêm, lúc này mồ hôi ứa ra từng giọt, chảy thành từng dòng lớn phía dười cái áo khoác thể thao. Cậu lạnh run. Nhiệt độ trong tiệm kẹo rất thấp, giữ cho các loại thực phẩm luôn ở tình trạng khô ráo. Khi đông khách thì thấy bình thường, nhưng giờ đây, hơi lạnh kéo căng cảm giác hoang mang và lo sợ. Đường viền của các kệ tủ bày kẹo và những đồ vật trang trí nổi lên lờ mờ. Lâu lâu mới có vệt đèn xe lướt rất nhanh qua ô kính cửa sổ, rồi tất cả lại chìm vào màn đêm dày đặc. Xung quanh Kiara và cả sau lưng cô ta, bóng tối cũng phủ kín. Bản thân bóng tối đơn thuần chỉ là 1 sự trống rỗng. Nhưng, kẻ nào biết cách chiếm lĩnh sự trống rỗng đó, làm đầy nó bằng tham vọng tàn nhẫn không ai dám nói ra, sẽ trở thành 1 kẻ sở hữu quyền lực nguy hiểm bậc nhất……Đoạn viết mở đầu của nhà nghiên cứu mật ngữ Christian Weyer trong chương riêng biệt về lăng mộ vị Pharaoh vương triều thứ 18 đột nhiên rầm rì vang lên trong tai Duy, lặp đi lặp lại. Những gì mà nhiều người trên thế giới này ham muốn tột cùng đang kề sát bên cậu, rất gần. 1 sự lựa chọn ngỡ như quá đơn giản, đâu cần đắn đo. Chỉ cần cậu gật đầu ưng thuận, tức khắc cậu chính theca qia nhập đội quân của những chiến binh tinh nhuệ, dưới quyền điều khiển của sứ giả bóng tối. Sức mạnh sẽ thuộc về cậu. Cậu sẽ sở hữu quyền năng bí mật. Nó vĩnh viễn là 1 phần của cậu, chứ không chập chờn, nay còn mai hết như bột phấn đen.

Không 1 tiếng động, Kiara biến mất sau những kệ bày hàng. Duy thử buông người vào lòng ghế. Lớp vải nâu mềm mại tựa các xúc tu của loài thủy tức vươn ra, ôm ghì cậu vào cái bụng ấm nóng của nó, vỗ về và hứa hẹn. Bỗng dưng sự tê tái biến mất. Cậu thấy dễ chịu hẳn. Cảm giác ngứa ngáy râm ran lan tỏa phía lưng cũng không làm cậu chú ý nữa. Thật ra, những điều Kiara nói có lí đấy chứ. Đâu phải ai cũng được lựa chọn. Thay vì phản kháng, tại sao không thuận đi theo vệt đường đã vạch ra sẵn? Cậu tự hỏi. Cảm giá được vuốt ve rõ rệt hơn. Không chỉ những chỗ cơ thể cậu dính vào lòng ghế, mà cả vai, đôi cánh tay, rồi lồng ngực. Bất giác, Duy đưa mắt nhìn xuống. Đôi bàn tay với những ngón xanh xao, gần như trong suốt. Kiara đứng sau ghế, vòng tay ôm cậu từ bao giờ. Những sợi tóc khô mềm miên man khắp mặt Duy như lớp mạng nhện. Hơi thở của cô ta kề sát bên tai cậu, phảng phất mùi nấm mốc.
“ Anh đang nghĩ đúng hướng đấy, Duy ạ! – Kiara thì thầm- Tại sao cứ phải chống lại những điều không thể chống cự? Tại sao lại từ chối ân sủng mà quá hiếm người có cơ may sở hữu?” . Cô ta đọc được các ý nghĩ giằng xé trong đầu người khác, Duy rùng mình.
Từ sau hàng ghế, Kiara vòng đến trước mặt cậu, quỳ trên sàn. Khuỷu tay nhọn của cô ta chống trên đùi Duy. Hơi thở mơn man. Gương mặt xinh đẹp cách cậu trong g


Polaroid