Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Phan Hồn Nhiên & Phan Vũ Linh

Ngày cập nhật: 22:38 17/12/2015

Lượt xem: 1341442

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1442 lượt.

y nhận ra đã lâu lắm rùi, cậu không chú ý đến cảnh vật và sự thay đổi của xung quanh. Cậu chỉ nhớ đến các rắc rối cùa riêng mình, thậm chí tập trung hơn nữa, một số vấn đề phát sinh từ hộp phấn ma thuật...
Bước thong thả, Duy đi hết cầu thang lên dãy lớp 12, tầng trên cùng của khối nhà. Giám thị vừa đi qua mở cửa các phòng học. Chếch cuối dãy hành lang, trên một nhánh cây sao vươn cao lên nền trời xanh thẳm, có một vật thể nào đó đang chuyển động. Duy nhìn chăm chú. Một con chim khá lớn màu tro xám đang chuyển động theo chiều ngang trên nhánh cây bằng đôi chân mảnh khảnh. Dáng vẻ nó thật ủ rũ. Có lẽ nó bị ốm, hoặc đi lạc khỏi bầy, Duy nghĩ. Bất thình lình, giống như bị tuột chân, con vật buồn bã ấy rơi xuống khoảnh sân. Thoạt đầu, nó chúc về phía dưới. Sau đó, lực cản thốc lên từ bên dưới cùng sức gió khiến con chim xoay tròn như một nắm lông xác xơ, thảm hại. Con vật hoàn toàn mê mụ trong tai họa đột ngột. Thế nhưng, khi còn cách mặt đất chừng một mét, bỗng dưng nó choàng tỉnh. Vỗ nhẹ đôi cánh xòe rộng tựa hai mái chèo, con chim bay bổng lên. Trong chớp mắt, nó đã quay trở về chỗ nhánh cây cũ. Và một lần nữa, nó lại bắt đầu thả mình vào không trung. Đứng im nhìn chuỗi hành động khác thường của con chim, Duy chợt hiểu, đó là một trò chơi. Hay chính xác hơn, một bài tập luyện sinh tồn. Khi gần rơi xuống tận cùng vực thẳm, mọi sinh linh đều tìm cách tự giải cứu. Có thể sống. Cũng có thể chết. Nhưng chỉ có chính họ mới đủ quyền năng lôi mình thoát khỏi miệng tử thần mà thôi.
Cánh cửa lá sách lớp 12A1 đung đưa nhè nhẹ. Duy bước vào, thoáng giật mình. Có một người đến sớm hơn cậu. Hoàng, nạn nhân đầu tiên của hộp phấn đen. Cậu ta ngồi im, mặt hướng về cửa số. Một bầy chuồn chuồn dày đặc bay lượn trong không trung, tạo nên một cảnh tượng kỳ dị. Nhưng kỳ dị hơn cả là Hoàng. Cậu ta giờ đây giống như một con gấu. Lừ đừ. Trống rỗng. Thậm chí, ngay cả khi nghe tiếng nắp bàn Duy va đập, cậu ta cũng không buồn ngoảnh lại. Kể từ sau tai nạn giao thông, ở Hoàng xảy ra một số thay đổi. Sự tinh quái và ngang ngạnh nhường chỗ cho sự im lìm. Cậu ta gầy hẳn đi. Từ một người có vóc dáng phục phịch và hồng hào nhất lớp, cậu ta trở nên xanh xao, lừ đừ. Sức học của cậu ta xuống dần. Một lần trong giờ thể dục, Duy đứng kế bên Hoàng. Khi cả hai cùng chạy song song bên nhau, vẻ sợ hãi và hoang mang nào đó lẩn khuất dưới đáy mắt cậu ta. Rõ ràng là nó hiện ra lúc Duy ở gần bên. Có lẽ ngay chính Hoàng cũng không ý thức được điều đó.
Duy bước tới dãy bàn Hoàng đang ngồi. Nhìn nghiêng, gương mặt với đôi má nhô cao của tên bạn vươn về trước, như đang sưởi nắng. Thế nhưng khi cậu ta ngoảnh sang, Duy giật thót, lùi lại. Một bên mặt không có nắng chiếu với lớp da thịt giống như bị tiêu hủy hoặc nhìn qua máy chụp X-quang, để lộ khoảng xương hàm, bộ răng và hốc xương trán.
- Có chuyện gì mà bữa nay cậu tới lớp sớm thế? - Hoàng bỗng lên tiếng.
Duy định thần. Cậu nhìn tên bạn một lần nữa. Không, gương mặt Hoàng vẫn bình thường, nguyên vẹn. Chỉ là ảo giác thôi. Cậu thở ra nhè nhẹ:
- À...ừm... Tại xe bus sáng nay tớ đi chạy nhanh hơn bình thường đấy. Nhưng bữa nào cậu cũng lên lớp sớm vậy sao?
- Ừ, chẳng biết sao nữa, tớ bị mất ngủ ghê lắm, Duy. Hồi bị tai nạn xong, tớ còn ngủ được năm, sáu tiếng mỗi ngày. Rồi giấc ngủ cứ ngắn dần. Có đêm, tớ chỉ chợp mặt được hai tiếng là kịch.
- Cậu đi bác sĩ chưa? - Duy run sợ.
- Rồi. Bác sĩ yêu cầu tớ không chơi game online, không thức khuya coi phim nữa. Tớ làm theo hết. Nhưng tất cả đều vô dụng. Tớ lên net, tìm đọc đủ thứ về hiện tượng ảo giác, rồi các miêu tả về triệu chứng của bệnh tâm thần. Nhưng không có gì giống như tớ vẫn hay thấy, mỗi khi tớ vừa nhắm mắt...

- Cậu thấy gì? - Mặt Duy nhợt nhạt.
- Cậu thề sẽ không tám lại linh tinh những gì tớ nói với lũ trong lớp chứ? - Đôi mắt nhỏ và xám của Hoàng ngờ vực.
- Không! - Duy ngắn gọn - Cứ nói ra đi!
- Tớ thấy một cô gái. Rất xinh đẹp. Cậu đừng vội cười, không liên quan gì đến giấc mơ ướt đâu. Đó là một cô gái đặc biệt. Có mái tóc đen phủ kín trán, vóc dáng nhỏ nhắn. Cô ta chạm tay vào vai tớ, từ phía sau, thì thầm gọi tớ đi theo. Khi tớ đứng dậy bước theo sau, bỗng nhiên cô ta quay một vòng, biến thành một người đàn ông trung niên cao lớn. Vẻ mặt ông ta làm tớ kinh hoàng đến nỗi suýt ngã vật xuống đất ấy chứ. Nhưng đáng sợ nhất, là các hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại. Tốt nhất là tớ không ngủ nữa.
- Có thể là biến chứng tâm lý sau tai nạn giao thông. Cậu cố gắng vượt qua giai đoạn này thôi! - Duy không biết nói gì hơn.
- Ừ. Nhưng tớ không chịu nổi lâu hơn nữa đâu. Tớ học không vào nữa. Chưa kể sắp tới phải luyện thi đại học. Tớ rất mệt. Có khi sức lực tớ còn thua một đứa con gái. Chính vì vậy, tờ không muốn ai trong lớp biết vấn đề của tớ. Cậu biết đấy, thà chết còn hơn bị thương hại!
- Cậu tính sao?
- Ba má tớ có nói, nếu cảm thấy yếu sức quá, thì nghỉ học một năm. Xin bảo lưu kết quả. Sang năm học lại lớp mười hai. Nhưng tớ không nghĩ vậy. Tớ tính kỹ rồi. Tớ sẽ chuyển trường. Tớ lên Đà Lạt.


Disneyland 1972 Love the old s