Tác giả: S.D.Perry
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1341793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.
ực tập bao h,vì thế,Jill quyết định sẽ thử cánh cửa bên kia căn phòng.Cô mở cửa một cách dễ dàng, bước vào,sẵn sàng cho mọi điều có thể xảy ra.Và thật là hài hước,thứ mà cô đang " mong đợi " là những con quạ đen đúa,bám mình vào những thanh sắt và đập cánh liên hồi . Một con quạ lớn rú lên kinh dị ,tiếng rú của nó khiến Jill cảm thấy rùng mình.Có ít nhất 10 con với cặp mắt sáng quắc,sắc lạnh nhìn cô.
Căn phòng hình chữ U mà cô bước vào là một nơi lạnh lẽo như những nơi còn lại trong tòa nhà,có thể còn lạnh lẽo hơn, và trống trơn.Đó là một căn phòng trưng bày với những bức chân dung và tranh vẽ treo xung quanh tường.Trên sàn vung vãi những sợi lông chim,một minh chứng cho thấy lũ quạ đã xâm nhập được vào tòa nhà,và Jill đang băn khoăn vì sao.Có điều gì rất lạ với vẻ ngoài của chúng.Chúng to lớn một cách khác thường,và cái ánh mắt chúng dành cho cô có cái gì đó thật nham hiểm và độc ác.
Jill lại rùng mình,rồi cô quay lại cánh cửa.Không có gì ở đây cho cô cả,và cần phải tiếp tục cuộc chơi ; cuộc chơi của tử thần.Cô chợt để ý đến những bức tranh và nhận thấy có những cái công tắc ở bên dưới mỗi khung tranh - cô đoán đó là công tắc đèn ,mặc dù cô không thể tưởng tượng rằng kẻ nào lại có thể xây dựng một phòng tranh với những bức tranh tầm thường đến vậy.Một đứa bé,một chàng trai trẻ....những bức tranh ấy không thực sự tồi tệ,nhưng chúng cũng không đáng để ý đến.
Cô đứng lại và chạm vào tay nắm lạnh ngắt của cánh cửa,nhận ra có một cái bảng điều khiển nằm ở mắt thần,bên dưới là dòng chữ " Vị Trí "Cô bấm vào một trong những cái nút và đột nhiên căn phòng tối lại,mờ ào.
Một vài con quạ kêu lên giận dữ,đập cánh ầm ỹ.Jill bật lại đèn và suy nghĩ :
" Nếu như đây là công tắc đèn,thì những cái công tắc bên mỗi bức tranh ấy có tác dụng gì ... ? "
Có lẽ có những thứ khác trong căn phòng này mà cô chưa khám phá ra.Jill tiến tới gần bức tranh đầu tiên .Đây là một bức tranh lớn có hình một thiên thần vẫy cánh bay qua những áng mây được tô điểm bằng một vài ánh mặt trời le lói.Tựa đề của nó là : Từ trong nôi đến hầm mộ .Ở bên dưới bức tranh không có cái công tắc nào,do vậy Jill liền chuyển sang bức tranh tiếp theo.
Đây là một bức chân dung của môt người đàn ông trung niên đứng bên lò sưởi,nét mặt của ông phảng phất sự mệt mỏi đến tột cùng.Dựa vào cách ăn mặc của ông,có vẻ như bức tranh này được vẽ vào khoảng những năm 40-50.Có một chiếc công tắc On/Off ở bên dưới bức tranh.Jill gạt công tắc và bất ngờ nghe thấy tiếng điện nổ lách tách đằng sau lưng,và khi cô quay ra thì lũ quạ bất chợt trở nên điên loạn.Chúng đang lao vào cô !Jill vội chạy thật nhanh về phía cánh cửa,cảm thấy con đường như xa tới ngàn dặm.Ngay khi cô chạm được vào tay nắm,móng vuốt của một con quạ cào xượt qua gáy mình.Cô tránh được,quay lại đánh thật mạnh vào nó.Con chim bị đau liền buông cô ra.Jill giật mạnh cánh cửa,chạy thật nhanh ra ngoài và đóng sập nó lại.Cô thở hắt ra,nhịp tim dần trở lại bình thường.Không có con nào thoát ra khỏi căn phòng.Jill ngồi xuống và vuốt nhẹ vào vết thương sau gáy.Thật may mắn,đó chỉ là một vết xước nhẹ,máu đã đông lại.Cô ngồi đờ ra và suy nghĩ
"Tại sao chúng lại tấn công mình,cái quái gì đã xảy ra vậy ? "
Jill chợt nhớ đến tiếng điện lách tách sau lưng mình khi cô vặn công tắc,tiếng của một tia lửa điện....
" Đúng rồi ! Đó chính là nơi mà lũ chim đậu lên "
Đó là một cái bẫy.Khi cô khởi động công tắc,có một dòng xung điện đã được truyền tới những thanh sắt mà chúng đậu lên,điều đó đã dẫn đến sự việc chúng tấn công.Cô chưa bao h nghe đến những con quạ được huấn luyện để chiến đâu,nhưng có lẽ đó là lời giải thích hợp lý nhất hiện tại.Ai đó đã cài cái bẫy này để giấu đi một thứ gì đó trong căn phòng....Và nếu Jill muốn biết thứ ấy là gì,cô buộc phải quay lại căn phòng.
" Mình có thể cố thủ ở hành lang này và hạ từng con một khi chúng bay ra..."Thế nhưng,cô kô nghĩ đây là cách hiệu quả.Cô không còn tin vào khả năng ngắm bắn của mình nữa,và chắc chắn cô sẽ hao phí rất nhiều đạn dược....
" Chỉ có kẻ ngốc mới trông chờ vào sự ngẫu nhiên và kô làm gì cả ; hãy sử dụng bộ óc của con,Jilly..."
Jill mỉm cười,nhớ lại quả thời gian ở cùng cha...Đó là lời khuyên của ông dành cho Jill trước khi cô gia nhập STARS.Ông đã dạy cho Jill rất nhiều điều trong căn nhà ông thuê ở Massachussetts để huấn luyện riêng cho cô.Học làm bạn với bóng tối,hòa mình với sự vật xung quanh ,huấn luyện cho Jill hơn 10 năm về nghiệp vụ và ông đã dặn rất kỹ : mọi lối mòn đều có cách xử lý,và luôn có nhiều hơn một câu trả lời.........Hiện tại,rõ ràng việc tiêu diệt lũ quạ là một việc cần làm.Jill nhắm mắt lại,trầm ngâm.
...Công tắc và những bức chân dung....một đứa bé sơ sinh,một cậu bé con,một chàng trai và một người đàn ông....
"Từ trong nôi....đến mộ..Từ nôi đến mộ....."
Cô chợt lóe lên 1 ý tưởng và chính cô cũng không ngờ nó lại đơn giản đến như vậy.Cô đứng lên,sửa sang lại quần áo và băn khoăn liệu lũ quạ đã trở lại chỗ của chúng hay chưa.K