Tác giả: S.D.Perry
Ngày cập nhật: 22:53 17/12/2015
Lượt xem: 1342311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2311 lượt.
ắt cô. Bọn Trsiquad cũng đang chờ sẵn.
Họ đứng trong bóng tối tại cánh cửa phía bắc, giữa hành lang ẩm thấp, siết lại dây giày, chỉnh lại thắt lưng, lắp đầy đạn vào ổ. David đã chuẩn bị xong, anh quay sang John và gật đầu.
”Mang nó về cho tôi nhé.”
”Anh, Steve và Rebecca sẽ tiếp cận khu tận cùng bên trái. Chờ khi ba người đến nơi an toàn, tôi và Karen sẽ đi thẳng tới. Nếu anh suy đoán chính xác, bọn tôi sẽ ở trong khu D. Nếu không thì là khu B. Bất kể là khu nào thì bọn tôi cũng sẽ lục soát khu nhà, tìm kiếm bài kiểm tra, rồi chờ đến khi anh lộ diện và phát tín hiệu liên lạc.” John nói.
”Và nếu không…”
Karen tiếp lời. “Nếu không thấy anh sau nửa giờ, bọn tôi sẽ quay lại đây, chờ Steve và Rebecca. Bọn tôi sẽ cố hoàn tất bài kiểm tra nếu có thể…”
John cười toe toét, một tia sáng giữa màn đêm u ám. “…Và làm luôn phần của anh.”
”Phải.” David nói. “Tốt lắm.”
Tất cả đã sẵn sàng. Có những biến số không lời giải trong phương trình của họ, có thể có những sai sót với một kế hoạch đơn giản như vậy, nhưng họ phải chọn lấy một giải pháp thôi. Không cách nào lường hết mọi biến cố, nhất là ở một chỗ như thế này, và quyết định chia nhỏ ra sẽ giúp họ có cơ may không bị bọn Trisquad phát hiện.
”Có ai thắc mắc gì trước khi hành động không?” Rebecca lên tiếng, giọng nói pha chút lo âu. ”Tôi muốn nhắc mọi người một lần nữa về chuyện hết sức cẩn thận khi sờ vào bất cứ thứ gì. Bọn Trisquad mang mầm bệnh trong người, do đó tuyệt đối tránh đến gần chúng, nhất là lỡ có bị thương.”
David rùng mình, nhớ lại những gì cô đã cảnh báo họ - một giọt máu vật chủ có thể chứa hành triệu con virus. Khó mà hài lòng khi nghĩ đến chuyện đó. Một viên đạn chín ly có thể gây sát thương lớn.
…Và bọn chúng không gục xuống khi trúng đạn. Như bộ ba đứa chỗ nhà thuyền ấy, chúng cứ lù lù tiến tới, vẫn nổ súng trong khi máu chảy lênh láng …
Họ đang chờ hiệu lệnh của anh. David xua những ý nghĩ đó đi, anh mở khóa an toàn trên khẩu súng, đặt tay kia lên chốt cửa.
”Sẵn sàng chưa? Im lặng, nào, đếm đến ba, một … hai … ba.”
Anh đẩy cửa ra và lẩn mình vào màn đêm mát mẻ với những tiếng sóng vỗ thì thầm. Bây giờ có vẻ sáng hơn lúc nãy, trăng tròn đã lên cao, rọi một luồng sáng bạc lên khắp khu hàng rào. Không thấy bóng dáng ai khác.
Thẳng phía trước anh cách chừng hai mươi mét là đích đến của Karen và John, và anh nhẹ nhõm khi thấy cánh cửa trên bức tường bê tông đối diện khu C; vậy là họ sẽ không phải đi vòng để tiến vào trong.
David rón rén di chuyển về bên trái, nép mình dưới cái bóng nhỏ hẹp của bức tường. Anh nhận thấy phía trước mình là khu A, cao, có ống thông gió bên trái và đằng sau. Có cả một quãng đường tối mù mờ dọc theo chiều dài của nó, một cánh cửa, và không có lấy một chỗ ẩn nấp suốt khoảng cách dài ba mươi mét từ đây đến đó. Họ sẽ rất dễ bị tập kích một khi đã rời khu C.
Nếu có một bọn chờ sẵn giữa đường…
Anh ngoái lại, thấy Steve và Rebecca đang bồn chồn và chờ đợi phía sau. Cho dù có phải đi qua một hành lang lửa thì ít nhất anh cũng là người đi đầu, Steve và Rebecca sẽ có đủ thời gian để rút lui.
Anh hít vào thật sâu, nín thở … và tách khỏi bờ tường, chạy lom khom dưới cái bóng che vuông vức của lối vào khu nhà. Ánh sáng vàng vọt và màn đêm nối tiếp nhau trôi qua. Toàn thân anh căng lên, sẵn sàng đón nhận một tia lửa phát ra từ khẩu súng tự động, một tiếng nổ, một cơn đau thấu xương quật anh ngã xuống, nhưng tứ bề vẫn im ắng, âm thanh duy nhất anh nghe thấy là tiếng tim đập thình thịch và tiếng sôi réo của huyết quản. Thời gian dường như dài vô tận, cánh cửa đã dần dần hiện rõ, gần hơn, lớn hơn,…
Những ngón tay của anh đã chạm vào chốt cửa và anh đẩy nó, xộc vào trong bóng tối ngột ngạt. Anh quay người lại, dõi theo Steve và Rebecca đang theo sát phía sau.
David nhanh chóng khép cửa lại thật nhẹ nhàng, anh nhận ra căn phòng trống rỗng, không hề có dấu hiệu của sự sống, và có một cái mùi khó chịu ập đến. Không biết Steve hay Rebecca đã oẹ lên, dấu hiệu của sự kinh hãi ngoài ý muốn. David chộp lấy đèn, biết rõ cái gì đã làm họ khiếp đảm như vậy.
Họ đã gặp một cái mùi kinh khủng lúc vào nhà thuyền, nhưng ở đây nó còn nặng hơn thế cả trăm lần. Cho dù không có dấu hiệu gì gợi ý, nhưng David vẫn biết cái mùi này. Anh từng gặp nó ở một cánh rừng nhiệt đới Nam Mỹ và trong tế đàn ở Idaho, một lần khác ở căn hầm trong nhà một tên giết người hàng loạt. Không ai quên nổi cái mùi của nhiều xác chết thối rữa, thứ mùi ôi của sữa chua và thịt thiu.
Có bao nhiêu cái thây không biết?
Ánh sáng lóe lên, và khi quét qua cái đống lung lay nồng nặc mùi đang chiếm hẳn một góc phòng, David thấy rõ không cách nào đếm được; mấy cái thây vắt vẻo lên nhau, những thớ thịt teo tóp và đen sẫm của những thi thể chồng chất lẫn lộn với nhau, kèn theo một luồng hơi nóng bức ẩm ướt.
Có lẽ mười lăm hoặc hai mươi …
Steve loạng choạng bước ra xa và nôn