Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Resident Evil ( Tập 4 - Thế giới ngầm ) - Full

Resident Evil ( Tập 4 - Thế giới ngầm ) - Full

Tác giả: S.D.Perry

Ngày cập nhật: 22:53 17/12/2015

Lượt xem: 1342356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2356 lượt.

y hai người đàn ông đang nhìn nhau khi anh nói đến những sinh vật thử nghiệm.
”Cậu tin như vậy sao, Henry?” John hỏi, trông anh ta khá tỉnh táo chứ không còn tức tối nữa.
”Tôi…” Cole đáp, và ngậm miệng lại để suy nghĩ. Về mức thu nhập cao ngất và cái chính sách không-được-bép-xép. Những thắc mắc về việc ai đang giám sát công việc nào…
”Và cậu có thấy vui khi làm ở đây không? Có thấy mình được trả công tương xứng không?”
…và về những gian nhà tù túng… về những giới hạn.
”Không,” anh nói, và bất giác thấy xấu hổ về sự ngu dốt có chủ đích của mình. Anh đáng lẽ phải biết và đã biết những chuyện này, nếu có gan đến gần một chút mà nhìn. ”Không, tôi không hề. Không chút nào nữa.”
Hai người đàn ông gật đầu, và Cole nhẹ cả người khi thấy John thả lỏng tay súng, hướng nó đi chỗ khác.
”Cậu có biết cách nào thoát khỏi đây không?” John hỏi.
Cole gật đầu. ”Chắn chắn rồi. Các khu liên kết với nhau bằng những cánh cửa nối tiếp, ở góc phía đối diện. Chúng chỉ có then cài thôi, không khóa hay gì hết – trừ cái cuối cùng ở khu Bốn, nó bị khóa ngoài.”
”Vậy là cái cửa mà chúng ta nhắm tới nằm theo lối này?” Leon hỏi, chỉ về phía tây nam. Hiện họ đang ở góc đông bắc. Nơi họ đang đứng thậm chí không thể thấy được bức tường đằng xa, do khu rừng giả quá rậm rạp. Cole biết ít ra cũng có một khoảng rừng thưa, nhưng đi được tới đó e rằng tốn không ít công sức.
Cole gật đầu.
”Cậu biết gì về mấy sinh vật thử nghiệm này? Trông chúng thế nào?” John hỏi.
”Tôi chưa từng thấy chúng. Tôi chỉ ở đây để đi dây, gắn máy quay và ống dẫn, một số thứ linh tinh.” Anh nhìn hai người với vẻ hy vọng. ”Nhưng chắc là chúng đâu quá khó đối phó?”
Vẻ mặt hai người chẳng có chút gì là hoan hỉ cả. Cole định hỏi xem họ có thể cho anh biết chuyện gì, thì có tiếng kim loại kêu loảng xoảng inh ỏi trong bầu không khí ẩm thấp, giống như có một cánh cổng khổng lồ được nhấc lên vậy. Nó phát ra từ phía sau, chỗ bức tường phía tây, Cole biết đó là nơi nhốt các sinh vật, và một giây sau, có tiếng rít lanh lảnh đến chói tai xuyên qua không khí, âm điệu ngân dài đó được nối tiếp nhanh chóng bởi một tiếng rít khác, rồi một tiếng nữa, nhiều đến mức không đếm xuể.
Có tiếng vụt rất lớn, và Cole không thể nhớ ra nó là gì trong một thoáng – khi đã nhận ra, anh chỉ cảm thấy muốn gào lên.
Cánh. Tiếng của những đôi cánh đồ sộ quật trong không khí.

*
* *Họ đang ở cách mặt đất chừng mười lăm feet, trên đỉnh hai hàng thùng gỗ đặt ở góc nhà kho. Cho dù đã di chuyển rất thận trọng, nhưng chúng vẫn hơi lắc lư, khiến Claire đâm ra lo ngại.
Còn tệ hơn cả việc bị lạc Leon và John, hay việc chúng ta đang lẩn trốn đám tay chân Umbrella. Ôi trời, chúng ta đang ở trên Đỉnh Cheo Leo của một cái hộp đóng băng tối đen như mực. Một người hắt hơi mạnh thôi là cả đám rớt đài. 
”Hắt hơi một cái là xong,” cô thì thầm, vừa đủ để làm khuấy động sự im lặng căng thẳng. Không có tiếng trực thăng nữa, nhưng họ cũng chẳng nghe thấy tiếng nào khác bên ngoài.
Cô ngạc nhiên khi cảm thấy Rebecca đang run bên cạnh mình, rồi nghe thấy tiếng cười rúc rích; nhà sinh học trẻ măng ấy đang cố nén cười, và coi bộ khó kềm chế được. Claire nhe răng cười, không biết sao lại cảm thấy rất ư là thích thú.
Vài giây trôi qua, và Rebecca buộc phải lên tiếng, ”Chị nói đúng quá,”, rồi cả hai cố nén không dám cười lớn hơn. Đống thùng lắc nhẹ.
”Làm ơn đi,” David nói, có hơi bực mình. Anh ta đang trên chóp của dãy thùng thứ hai, đối diện Rebecca.
Rebecca và Claire im lặng trở lại, và một sự yên tĩnh kéo dài bao trùm lên tất cả. Hai người đang ở góc đông bắc, súng lục chĩa về hướng vách tường nằm ngang, nơi có cánh cửa phía đối diện. David đã nói là có hai cửa; và anh canh chừng phía nam, chỗ cửa mà họ đã đi vào.
Một thoáng cười cợt đã giúp Claire thoải mái đôi chút. Cô vẫn rất lạnh, vẫn lo cho John và Leon, nhưng tình hình của họ chưa hẳn đã tuyệt vọng. Đương nhiên là khá tệ, nhưng hoàn cảnh của bọn cô còn tệ hơn.
Ở Raccoon, mình đã đơn thân độc mã. Chỉ có Sherry để mà lưu tâm, bị gã X theo sát nút, phải vượt qua hàng đàn zombie và suýt nữa thì tiêu đời. Ít ra, vào lúc này, mình cũng đã có khái niệm về thứ đang phải chống lại; thậm chí một đội quân đang rón rén với súng trên tay cũng không tệ bằng việc tìm hiểu coi phải làm gì với cái gì…
Có tiếng động ngoài nhà kho. Ai đó đang đẩy cánh cửa mà cô và Rebecca canh chừng, lắc nhanh nó, và lại yên ắng như cũ –
- ngoại trừ những tiếng chân, đang nện lên nền đất bên ngoài.
Đang kiểm tra các cửa. Trừ khi cái bẫy của David vô hiệu, nếu không thì chúng chỉ ngó sơ qua thôi…
Ít nhất họ cũng có David yểm trợ; anh ấy điềm tĩnh và hiệu quả đến ngạc nhiên, với sự nhanh trí mà cô chưa từng thấy. Dường như anh luôn biết phải làm gì trong mọi hoàn cảnh. Giống như lúc này vậy – David đã bảo chúng sẽ phải rà quét theo hàng ngang, bắt đầ