Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3092 lượt.

từng gặp lão nên anh không thể trình diện lão được,nhất là những ấn tượng xấu ban đầu về anh lúc đến đó.Thế là anh cử Hạnh Ẻo làm thuyết khách và cô ấy đi từ sáng tới giờ vẫn chưa về,linh cảm cho anh biết cô đã gặp điều gì xấu.Lòng anh như lửa đốt,ai chứ Khánh Tặc thì không đời nào hắn bỏ qua miếng thịt bày ra trước mặt mình.Cầu Chúa cho cô ấy không gặp phải chuyện gì tồi tệ.

Từng bước chân của anh càng trở nên nhanh nhẹn hơn bởi cửa nhà ấy đang mở,bên trong ông ta đang chuẩn bị đi xa.

-Chào bác.Luân lễ phép.

-Cậu đến tìm Khánh,đúng không?Ông thản nhiên.

-Bác định đi đâu à?Mà sao bác biết cháu tìm hắn.

-Bữa trước ta xin lỗi cậu,lẽ ra ta nên tin cậu,ta xin lỗi.

Luân hơi nhột chút xíu bởi lão đang giảng hòa với mình,chắc chắn có điều gì đó xãy ra ở đây.Anh lại nói:

-Dạ,không có gì.Bác có thể nói chuyện với cháu một lúc được chứ?

-Cậu vào đi.

Ông ta lặng lẽ đặt cái va li xuống và rót trà mời anh.

-Thằng Khánh đã trốn đi rồi.

-Sao cơ ạ?

-Sáng nay thằng Dung đến đây bắt hắn nên hắn trốn đi rồi.

-Ông Dung cũng đến đây hả bác?Luân ngạc nhiên hơn.

-Ừ,hắn không bắt được thằng Khánh nên cũng đi rồi.

-Vậy ngoài Dung ra còn có ai tìm bác nữa không?

-Có,một cô gái trẻ,chính thằng Dung đã bắt con bé.

-Chuyện ấy xãy ra như thế nào?Sao bác không ngăn hắn lại?

-Cậu nói như thật,thằng ấy không bắt tôi theo là may phước lắm rồi,thôi ta phải đi đây,chỗ này ta không thể ở lại được.

-Ý bác là sao ạ?

-Thằng Dung bảo thằng Khánh đến để giết ta,thằng ấy là kẻ tù tội,vậy mà ta cho nó ở lại đây đã một tuần.Giờ nghĩ lại ta không khỏi rùng mình.Ta phải đi thôi nếu không sẽ gặp rắc rối mất.

-Bác không phải vội đâu,Khánh không đến đây vì bác,bác cứ yên tâm mà ở lại.

-Ý cậu là sao?

-Chuyện dài lắm bác ạ,giờ bác nói cho cháu nghe những chuyện đã xãy ra và Khánh đã biết được những gì,được không vậy bác?

-Cậu là ai?Sao ta phải tin cậu?

-Bác có thể không tin cháu,nhưng bác thấy đấy,bác đâu còn lựa chọn nào khác nữa đâu.

Ông lão nhìn Luân,có gì đó trong ánh mắt anh khiến lão khá tin tưởng,ông ta quyết định nói cho Luân nghe những chuyện đã xãy ra.Mọi chuyện từ lúc gặp hắn.Nghe xong,Luân có chút hoang mang,mọi chuyện đã diễn biến khá bất ngờ,hóa ra lão khốn ấy cũng là kẻ phá hoại gia đình người khác và người đó là chú ruột của chính anh.Ông ta đúng là có duyên nợ với nhà anh thật.

Nếu ông ta đã hết lòng thì anh phải hết dạ chứ nhỉ,dù sao cũng nên cho ông ấy một chút đồng cảm và thân thuộc.Luân nói:

-Bác có biết cháu là ai không?Cháu là Luân,cháu ruột của chú Hoài,bố cháu là Nguyễn Minh Thành.

Ông lão sáng rực lên,có thể thấy rõ điều đó qua ánh mắt lão lúc này.Ông tia anh một cách kĩ lưỡng hơn với đôi mắt màu bạc:

-Sao cơ,thật hả?Cậu không lừa ta chứ?

-Dạ vâng,bố cháu không kể nhiều về chú ấy vì hai người ở xa nhau,cũng ít gặp gỡ nên cháu cũng chỉ mới biết gần đây.

-Thế à.Ông trời cũng cho ta có duyên gặp cháu,thật là phúc quá,ta rất thương Hoài,nhiều khi ta cũng hận con Trâm lắm,nhưng là phận con gái nên không thể cứ sống mãi như thế.Con đừng hận con bé nhé.

-Dạ,con hiểu mà.Bác có thể cho cháu xem ảnh gì đó của gia đình chú con được chứ?

-Ừ,con đợi ta một chút.

Ông lão loay hoay lên tầng lấy chỗ ảnh ấy cho Luân xem.Có vẻ lão ấy rất dễ tin người,lần thứ hai lão “khoe” thứ ấy với một vị khách lạ.Anh vừa lật trang đầu tiên chưa kịp nhìn thì bên ngoài có người bấm chuông.Luân nhìn ra thì thấy Dũng,anh thấy lạ,”sao bữa nay có lắm người đến đây quá”.Mà rất trùng hợp nữa,có vẻ như không chỉ một mình nhóm anh là biết về tên Khánh.Luân thấy sợ bởi anh biết rằng công an đang bắt đầu phả hơi nóng vào gáy của anh.Luân đứng phắt dậy và nói với ông:

-Cháu phải đi đây,xin bác đừng nói gì với những người ngoài kia được không?Chuyện dài lắm,chỉ mong bác tin ở cháu,được không vậy bác?

-Ừ,ta tin cháu,ta biết phải làm gì mà.Cháu đi cửa sau mà về.

Ông ta bắt đầu chuyên nghiệp dần với công việc giấu giếm cho người khác dù ông ấy không phải là mẫu người bạn nên ném tâm sự của mình vào.

-Vâng,cháu chào bác.Gặp bác sau.

Nói đoạn Luân đi cửa sau rồi chuồn thẳng,anh không biết rằng mình vừa bỏ qua một chi tiết quan trọng đó là bức ảnh của gia đình...Kiên.Chỉ cần anh biết điều ấy thì có nhiều thứ hay ho hơn để khám phá và tăng sức hấp dẫn.

Dũng ghé không đúng lúc một chút nào,không ngờ anh lại đến muộn nhất trong số những kẻ quan tâm đến Khánh Tặc.Và sự lề mề của anh khiến ông lão bịt kín cánh cửa bí mật.

-Chào bác.Cháu là người của đội điều tra,công an Hà Nội.Cho cháu hỏi bác từng gặp người này chưa?

Dũng chìa bức ảnh có hình hắn ra trước mặt ông.Câu hỏi quá quen thuộc nên ông ấy cũng đã chuẩn bị sẵn câu trả lời,một câu chuyện cũ rích được lão nhai đi nhai lại nhiều lần:

-Xin lỗi,nhưng ta chưa gặp bao giờ!Mà có chuyện gì thế mấy chú?

-Bác chắc chứ.Dũng cố hỏi thêm.