XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3115 lượt.

,nếu thấy hắn phải án binh bất động,chú sẽ cố gắng liên lạc với anh em đồng nghiệp trên ấy để cùng giúp đỡ.

-Dạ,thưa chú,cháu đi.

-Ừ,nhớ cẩn thận nhé.

-Dạ,cháu biết.

Vậy là một phiến quân nữa sẽ xâu xé miếng bánh béo bở.Tên Khánh Tặc đã trở nên nổi tiếng thật rồi.Người đứng sau màn diễn ấy là Kiên,có ai như gã không?Gã điên tới mức gọi cả công an vào cuộc,cuộc gọi thông báo ấy chính là gã thực hiện.Kiên đang suy tính điều gì?Tại sao gã làm thế?Phải chăng Kiên là một kẻ điên loạn,làm việc không có chủ đích,chỉ làm theo sự điều khiển của cảm xúc?

Thời gian sẽ trả lời một cách chính xác nhất,chỉ biết rằng ở trên cái xứ sở sương mù ấy sẽ không còn phẳng lặng như thương hiệu của nó nữa.

Màn đêm ngủ lâu hơn thường lệ,Kiên đang đắm chìm vào giấc ngủ.Hôm qua gã đã có một giấc ngủ ngon,mọi thứ đã đâu vào đấy.Giấc mơ của gã đang tiếp diễn trong cái đầu đen tối ấy,ác mộng hay hiền mộng chỉ có gã mới biết,nhưng có thể thấy rõ một điều,ngay cả khi ngủ bờ môi ấy vẫn mím cười một cách đê mê.Kiên trở mình trùm lại cái chăn ấm áp,nó cũng ấm như chính cõi lòng gã vậy,ngụy trang khiến gã an toàn và thưởng thức cho mình một giấc ngủ trọn vẹn.

Cứ thế gã vẫn say giấc nồng giữa một bầu không khí ô nhiễm!!!




Mùa xuân tưới mát cho một SaPa huyền ảo,đất trời thức giấc sau một giấc ngủ im lìm trong mùa đông.Vầng mây lững thững trôi dạt trên những tòa nhà cao tầng,không gian mát mẻ dịu dàng,vì thế con người cũng trở nên dễ chịu hơn.Chiếc Toyota màu đen dừng lại trên tuyến đường chính vào thị trấn,Luân cũng thức dậy sau chuyến hành trình dài ấy,anh ngơ ngác nhìn quanh và tranh thủ lấy ôxy của vùng Tây Bắc trong lành cho não bộ.Anh cần bộ não ấy hoạt động hết công suất cho những ngày ở lại đây.

-Anh dậy sớm thế?Quân ngáp một cái rõ dài rồi ngơ ngác hỏi anh.

-Ừ,sao không ngủ thêm tý nữa?

-Thôi anh ơi,chán quá rồi,em đang hưng phấn khi nghĩ về thằng ấy.Mà giờ chúng ta làm gì tiếp theo?

-Ăn sáng..

-Gì nữa?

-Cà phê..

Biết Luân trêu mình,Quân đưa tay đánh mạnh vào anh,lúc nào cũng vậy.Hai người trên danh nghĩa là chủ tớ nhưng thực chất là bạn bè đồng trang lứa.Quân khá hiểu lúc này Luân đang căng thẳng,anh đang cần một nụ cười để lấy lại tự tin vốn có.

-Nếu anh có số vũ khí ấy anh sẽ làm gì?

-Anh chưa biết,nhưng anh nghĩ mình không cần chúng đâu,anh chỉ muốn chắc chắn là không ai có được nó mà thôi.

-Ý anh là...

-Ừ,anh nghĩ thế đấy.

Quân không nói gì nữa.Lúc này chỉ có Quân mới đủ tin tưởng để anh nói hết mọi việc,tất nhiên là cả ông bố nuôi đáng kính nữa.

Mọi người bắt đầu kiếm chỗ ăn sáng và đặt đại bản doanh,cắm quân ở đâu để thuận tiện cho cả nhóm tiếp cận được hắn,xem xét tình hình trước khi tiễn hắn về gặp Hưng Lì.Sau khi đã có địa điểm cả nhóm bắt đầu lên kế hoạch mới.

-Đây là căn nhà mà chúng ta đều biết hắn đã ghé qua.Ta xuất phát từ đây,tóm hắn và mang về.Nhưng nếu không thể bắt sống thì cứ làm hắn bị thương,đừng giết hắn,anh không muốn ai phải vào nhà đá đâu.

Cả bọn không nói gì,lặng lẽ làm việc của mình.Trừ Kiên,gã là kẻ biết rõ nhất Khánh đang ở đâu,không thể để hắn bị tóm được,những đội quân khác chưa nhập cuộc mà.

Trong bộ trang phục của những người bản địa vùng Tây Bắc,Khánh hăm hở tiến bước thoăn thoắt trên con đường trải đầy sỏi đá,cái mùi hương “hi vọng” lan tỏa khắp nơi mà hắn đi qua.Kể từ lúc trở lại hắn ẩn mình tại căn biệt thự nhà ông lão.Cũng may giai đoạn này gia chủ đã đi du lịch nên hắn khá tự do trong căn nhà ấy.Ông lão khá tin tưởng hắn vì cái mác là người quen của Hoài.

Bây giờ Khánh đang đi tìm cây đa lớn nhất làng,hắn hỏi loanh quanh một hồi cũng đưa hắn tìm đến đúng chỗ,nhưng than ôi cái thứ ấy chui tận dưới lòng đất và hắn không thể đào xới chỗ ấy một cách vô tội vạ như thế được.Ở đâu cũng thế,cây đa có sự linh thiêng của nó,nhất là khi chúng là chứng nhân cho một quá trình phát triển và đi lên của một làng quê.

Khánh dùng một cái dùi sắt nhỏ nhưng khá dài chọc xuống chỗ đất ấy,như kiểu đâm cá trên sông của người xưa ý.Cách duy nhất hắn nghĩ ra lúc này,Khánh bắt đầu khoanh vùng phạm vi mà hắn thực hiện,bắt đầu từ gốc cây đa hắn vẽ vòng tròn quanh gốc đa và dò tìm.Cái dùi ấy dạo quanh một lúc thì cũng chạm phải một vật cứng bên dưới,Khánh mừng thầm chọc thêm vài cái nữa cho chắc ăn trước khi hắn xới tung chỗ đất này.Hắn đào ngay chỗ khả nghi ấy,đúng là có gì đó thật,một cái hộp bằng sắt chỉ bé bằng vỏ hộp đựng cơm,dài cỡ 30 xăng ti.Bên ngoài hộp đúng là có dòng chữ “bưu điện tình yêu” thật.Hắn nhếch mép cười cho cái hình ảnh “đàn bà” ấy của Hoài.Khánh mở nó ra nhanh chóng,hắn thay đổi cảm xúc ngay lập tức.Một sấp ảnh được giấu bên trong kèm thêm một tấm bản đồ và một bức thư.Điều khiến cơ mặt hắn chùng xuống là bởi không có chỉ dẫn gì về chỗ ấy,thứ an ủi duy nhất là những bức ảnh chụp về chỗ vũ khí,không những một mà cả kho súng,đủ các loại làm hắn run lên vì sướng,một đống tiền có thể xếp dài cả cây số,hắn không nghĩ ra làm sa