Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3086 lượt.
-Tất nhiên,ta chưa từng thấy mặt người này ở vùng này.
-Vâng,cháu cảm ơn bác.Nhưng nếu lúc nào bác gặp người này thì xin bác hãy gọi cho cháu.Được chứ bác?
-À vâng,thưa cán bộ.
Dũng đưa danh thiếp cho ông ấy rồi chuồn thẳng.Vừa bước ra xe thì Việt,đồng nghiệp của anh hỏi:
-Anh tin lời ông ấy sao?
-Tất nhiên là không!Cậu cho người theo dõi nhà ông ấy 24/24 nhớ chưa?Chắc hẳn Khánh đang lẫn trốn đâu đó ở đây.Thảo,em ghé ủy ban phường điều tra cho anh về những người sống trong ngôi nhà này và những thứ khác,mọi thứ có liên quan.
-Dạ,em biết rồi.
-Giờ ta làm gì tiếp hả anh?Việt hỏi.
-Anh cũng chưa biết,nhưng anh nghĩ không phải ngẫu nhiên mà thằng ấy lên đây đâu,anh không nghĩ hắn chỉ đang muốn lẫn trốn.Có điều gì đó khác thường ở đây.Có thể hắn có đồng bọn đấy,căn dặn mọi người nhớ cẩn thận hơn.
-Vâng,em đã rõ.
Nói thì nói thế thôi,chứ thực ra Dũng đang hoang mang và thất vọng.Anh đã nghe thông tin về hắn ở chính tại đây,anh cũng đã lên đây khá sớm vậy mà không có gì hết.Chỉ có thể trông chờ vào lão già ấy,nhưng tại sao ông lại bảo vệ hắn?Hay là anh nhìn nhầm?Không,giác quan của anh không bao giờ sai.Dũng đã phỏng vấn cả trăm vụ như thế nên biểu hiện của một người nói dối anh nhìn ra rất nhanh,từng cơ mặt,ánh mắt,thậm chí cả mang tai cũng sẽ tố cáo người bị hỏi có nói thật hay không.Và khi nhìn ông ấy,Dũng khá chắc rằng,ông ta đang nói dối.
Điều đó khiến anh quyết định sẽ điều tra về ông ấy theo một cách không giống với cảnh sát cho lắm.Nhưng đó mới là anh,anh cũng chỉ là con người không phải thánh nhân,anh cũng cần mạo hiểm nếu muốn biết điều gì đó.Cách của anh là...đột nhập vào căn nhà đó,anh luôn làm thế mỗi khi bế tắc,nếu bị phát hiện thì bộ cảnh phục anh đang mặc sẽ...”đổi màu” ngay lập tức.Kệ đi,Dũng không quan tâm,anh cần làm rõ những thắc mắc của mình.Chẳng thể sống nổi với một cái đầu vướng đầy sự tò mò.
Đêm hôm ấy,anh bí mật tiến đến ngôi biệt thự.Trông bộ trang phục màu đen toàn tập,anh nghĩ mình sẽ không bị phát hiện.Nhanh như một con sóc,anh đi thẳng vào cánh cửa đằng sau nhà.Với một sợi thép nhỏ,cứng,dài và một lá kim loại mỏng trông khá giống cái nhíp nhổ lông,Dũng đã mở được ổ khóa ấy.Anh khá thạo việc này bởi ngày trước anh từng học nghề của một tên trộm chuyên ngiệp mà anh tóm được.Anh tin chúng sẽ có ích cho mình.Dũng từ từ hé cảnh cửa ra,những gian phòng rộng mênh mông mà không có một ai cư ngụ,phí thật,giá mà nó là của anh,Dũng nghĩ.
Thì ra anh đã nhầm,hôm nay anh không cô đơn,đằng sau anh cũng có một bóng người thoắt ẩn thoắt hiện,anh nhanh nhẹn lăn mình nằm bẹp xuống dưới cái bàn làm việc trong một gian nào đó anh chẳng biết.Đèn của anh đã tắt hẳn,vậy mà vẫn còn anh sáng len lõi trên bờ tường,ai đó đang tiến rất gần anh,Dũng có thể nhận ra điều đó bởi bước chân càng lúc càng rõ mồn một.Anh đưa tay vào túi áo nắm chặt khẩu súng,tim anh đập mạnh hơn bao giờ hết.Trong đầu Dũng đang dự tính trường hợp xấu nhất,là sẽ nổ súng vào chân gã nào đó nếu hắn phát hiện ra mình.Thế rồi bước chân dừng lại trước bàn làm việc mà anh đang chui phía dưới,anh có thể thấy rõ đó là đàn ông bởi đôi giày đen cứng đế thấp.Vị khách không mời đang tìm gì đó ở ngay trên đầu Dũng.
Một lát bước chân ấy bước đi vội vã,không thể để mất thời cơ,Dũng cũng nhanh chóng đi theo cái bóng ấy.Một người đàn ông cao,gầy bước lên một chiếc taxi,anh cũng bắt cho mình một chiếc,tất nhiên là bám theo chiếc đi trước.Dũng thoáng thấy cái hình dáng quen quen,người đàn ông ấy đúng là Khánh thật.Chiếc taxi đi lòng vòng một hồi cũng dừng lại ở một ở một bãi rác thải của xe hơi,những cái lốp xe vứt vương vãi khắp mọi nơi,cả những thùng cabin đã hư hỏng,những công te nơ nằm nghiêng ngã.Khánh bước vào một trong số chúng.”Thằng khốn ấy, hắn đang chui lủi ở tận đây”,Dũng rạng rỡ,rất nhanh chóng anh tiếp cận cái thùng công te nơ đang chứa con chuột nhắt ấy.Bên trong Khánh đang ăn sáng.Lúc này đã là 4h30 sáng,”hắn đã nằm gọn trong này thì không thể có đường thoát”,nghĩ thế Dũng rút súng ra và tiến vào bên trong.
-Đứng yên,để hai tay lên đầu,mày mà động đậy tao bắn.
Khánh giật mình ngưng đũa,hắn ngơ ngác làm theo lời anh,nhưng Khánh vẫn chưng ra một nụ cười với Dũng:
-Lâu ngày quá ông anh nhỉ?
-Ừ,tao cũng nghĩ thế.Tao đã bắt được mày một lần thì lần thứ hai cũng sẽ được và tao hứa sẽ không có lần thứ 3 đâu.
Dũng lập tức khóa trái thùng công te nơ mà Khánh đang xem là nhà.Sau khi anh bóp lại bằng ổ khóa thì anh cũng móc tay hắn vào ổ khóa nhờ chiếc còng số 8.Xong đâu đấy,anh lấy cái ghế mời hắn ngồi và anh cũng ngồi đối diện hắn.Dũng thản nhiên lấy thuốc lá ra hút.
-Làm một điếu chứ.Dũng chìa bao thuốc ra trước mắt hắn.
Khánh ngạc nhiên bởi cách hành xử của Dũng,hắn tưởng anh phải bắt hắn về đồn và sẽ có một cuộc hỏi cung kéo dài cơ,không ngờ Dũng lại không làm thế.Khánh nhìn vào mắt Dũng,hắn cố lấy lại sự tự tin,cách đó sẽ giúp hắn lấn át anh.
-Sao mày không bắt tao về?Khánh hỏi.
-T