Biểu tượng Thất truyền (The Lost Symbol) - Full
Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
nên có thể lên đó một cách dễ dàng.
Chiến đấu bên còn vẫn còn tiếp tục, bởi vì lính NB vẫn còn đang chiến đấu nên không ai cho thêm củi, ánh lửa càng nhỏ, Tả Đăng Phong nhảy lên vungquyền đập vào một tên lính NB bên cạnh chiếc quân xa sau đó hắn nhảy lên xe, lập tức kiểm tra đồ ở trong rương gỗ, bên trong toàn là kim ngânchâu báu, cũng không thấy Thuần Dương thủ đâu cả.
Rương cuối cùng toàn là Dạ Minh Châu, ánh sáng Dạ Minh Châu phát ra làm cho 2 tên línhNB ở phía Bắc chạy tới, bọn hắn liền giơ súng nhắm ngay vào Tả ĐăngPhong rồi bắn. Rơi vào đường cùng Tả Đăng Phong chỉ đành phải nhảy vềphía trong, may cho hắn là bên trong có một vết rách, không hỏi cũngbiết là do 13 thấy hắn gặp nguy hiểm nên mới cào rách tấm vải ở bênngoài xe.
Tả Đăng Phong thấy thế lập tức nhảy ra, mấy người râuquai nón thấy Tả Đăng Phong gặp nguy hiểm thì liền hô lớn lên rồi ra sức mà bắn, đám lính NB rơi vào đường cùng phải giương súng ứng chiến vớibọn hắn.
- 13, giết bọn hắn.
Sau khi thoát hiểm, Tả Đăng Phong liền mang theo 13 chạy về sườn Đông cùng sườn Bắc, 5-6 tên lính NB vẫncanh chừng thôn dân, bọn hắn không có ra chiến đấu. Mặc dù không tìmđược thứ mình muốn nhưng mà Tả Đăng Phong vẫn giữ lời hứa, trợ giúp đámngười kia cứu thôn dân ra.
5-6 tên lính NB thấy Tả Đăng Phong thì liền giơ súng lên bắn vào hắn, Tả Đăng Phong thấy vậy liền né tránh,sau đó vọt tới rồi giết 2 tên, đả thương 1 tên, còn 13 thì xử lý 3 têncòn lại.
- Chạy mau, đúng đó làm gì?
Tả Đăng Phong giết xongmấy tên lính liền hô to với thôn dân, sau đó hắn liền mang theo tên bịthương chạy về phía Đông, sở dĩ hắn mang theo tên này chính là vì muốnhỏi cung tên này.
Không bao lâu Tả Đăng Phong đã biến mất trongmàn đêm, mà những thôn dân kia liền chạy trốn như ong vỡ tổ. Làm cho TảĐăng Phong không nghĩ tới chính là sau khi hắn chạy trốn thì đội du kích vẫn không rút lui, Tả Đăng Phong nhíu mày nâng tay lên, phát hiện thờigian mới trôi qua có 10’.
- Thật sự là óc heo, ta đã chạy rồi mà còn muốn đánh 20’ sao?
Tả Đăng Phong vốn định mang theo tên bị thương này rời khỏi đây, thấy được tình cảnh trước mắt thì đành phải quay lại nói cho bọn họ một tiếng.
Đội du kích chết thảm trọng, rất nhiều người đều bị chết, những người cònlại ương ngạnh chống cự, bọn hắn nổ súng rất chậm, rõ ràng là gần hếtđạn rồi.
- Thôn dân đều chạy rồi, tôi cũng ra rồi, mau lùi lại.
Tả Đăng Phong hô.
Nghe được giọng nói của Tả Đăng Phong thì râu quai nón mới hạ lệnh rút lui,còn dư lại mấy thành viên đội du kích bị thương trong người, dù vậy bọnhọ vẫn kiên trì mang theo những chiến hữu bị trọng thương hoặc là gầnchết, thấy được cảnh này Tả Đăng Phong liền chạy nhanh lên trợ giúp bọnhắn. Tả Đăng Phong nâng một gã thương binh lên rồi lui lại.
Sau khi đội du kích rút lui thì đám lính NB cũng không có đuổi theo màquay lại bắt thôn dân đã chạy trốn, bọn hắn cũng không ngốc, bọn hắn vôcùng rõ ràng, trời tối như vậy nếu đi vào rừng thì sẽ ăn quả đắng.
Trước khi tới thì đội du kích có khoảng 40 người, hiện tại còn không đến mộtnửa, người bị thương cũng 7-8 người, tai trái của râu quai nón bị thường nhưng mà hắn trời sinh dũng mãnh nên không có nói lời nào. Còn nam nhân trung niên kia thì bị đạn sướt qua đầu, mặt và cổ toàn là máu, nhữngngười khác thì bị thương ở tay và chân, cũng có người bị đán trúng vàongay bụng, những người này cũng không sống được bao lâu, bất quá đámngười râu quai nón cũng không bỏ họ lại, kiên quyết mang họ đi theo.
- Các người rất giữ chữ tín, tôi đi trước đây.
Đi không được bao xa thì Tả Đăng Phong liền để tên du kích trong tay quacho râu quai nón, người này đã chết rồi. Hắn muốn mang theo tên lính NBnày đến một chỗ yên tĩnh để bức cung.
- Cút đi, không phải vì cậu thì chúng tôi cũng không chết nhiều người như thế.
Nam nhân trung niên nghe thế thì nổi giận đùng đùng.
- Anh có ý gì?
Tả Đăng Phong nhíu mày.
- Nếu như cậu đi vào cứu người thì chúng tôi sẽ không có thương vong nhiều như thế.
Một tên trung niên đầu chảy đầy máu đi tới.
- Lão Chu đừng nói nữa, tiểu huynh đệ, cậu đi đi.
Râu quai nó nhìn chiến hữu của mình rồi thở dài.
- Nói các người giữ vững 20’, các người chỉ mới đứng có 10, tại sai lại là lỗi của tôi?
Tả Đăng Phong lớn tiếng.
- Cứu người còn nói điều kiện, cậu là người TQ sao?
Nam nhân trung niên đến gần trợn mắt đánh giá Tả Đăng Phong.
- Trước sau tôi giết hơn 30 tên lính NB, còn anh thì sao?
Tả Đăng Phong lớn tiếng, những lời này của hắn cũng không chút khoa trương.
- Được rồi, tiểu huynh đệ, cậu đừng nóng giận, chúng ta hy sinh rất nhiều đồng chí, đạn dược cũng hết sạch, trong lòng lão Chu cũng không thoảimái.
Râu quai nón thấy Tả Đăng Phong tức giận thì liền khuyên giải.
- Nói cho tôi biết bình thường các người ở đâu, mấy ngày nữa tôi sẽ nghĩ biện pháp lấy đạn dược cho các người.
Tả Đăng Phong trầm ngâm một lát mở miệng nói. Tuy rằng hắn cùng đội dukích chỉ hợp tác nhưng mà bọn họ lại thủ tín, Tả Đăng Phong rất bội phục bọn họ.