Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tàn Bạo

Tàn Bạo

Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1341558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1558 lượt.

bản thân hắn không có nhiều tinh lực cùng thời gian để khángNB, nhưng mà kiếm đạn dược giúp họ thì vẫn có thể.
- Muốn đi thì đi đi, đừng có ở dây àm nói suông.
Nam nhân trung niên khá là chán ghét Tả Đăng Phong.
- Lão Chu, chớ nói nhảm, vị tiểu huynh đệ này từng giúp chúng ta kiếm mầy khẩu súng rồi.
Râu quai nón vội vàng ngăn nam nhân trung niên lại.
- Mấy ngày nữa tôi sẽ đi tìm các người, khi nào muốn kiếm đạn dược thì nói tôi.
Tả Đăng Phong tỏ ra không vui khi nghe nam tử trung niên nói những lời nọ.
- Thật tốt quá, hoan nghênh cậu gia nhập đội ngũ cách mạng.
Râu quai nón nghe vậy vui sướng ngây ngất, hắn biết Tả Đăng Phong lợi hại, nếu gia nhập vào đội ngũ hắn thì tốt rồi.
- Các người chờ một chút, tôi đi hỏi tên lính này rồi trở về ngay.
Tả Đăng Phong xoay người mang theo tên lính NB đi về phía xa xa.
- Làm sao cậu thẩm vấn được?
Râu quai nón tỏ ra nghi hoặc.
- Tên này biết nói tiếng TQ.
Tả Đăng Phong nhíu mày nói dối.
- Bắt lấy tù binh phải là do chúng ta thẩm vấn.
Phía sau truyền đến giọng nói của nam nhân trung niên kia.
- Hắn là do tôi bắt, không phải các người.
Tả Đăng Phong hừ lạnh rồi đi.
Đi đến chỗ không có người, Tả Đăng Phong ném tên lính NB kia xuống, tênlính NB kia vừa chạm đât thì liền quỳ gối cầu xin Tả Đăng Phong tha chohắn.
- Bọn mày đã lấy được thứ gì trong tòa mộ đó rồi?
Tả Đăng Phong dùng tiếng NB hỏi.
Tên lính NB này không nghĩ tới Tả Đăng Phong lại dùng tiếng NB, cho nên hắn ngây người một chút, sau đó mới lấy lại phản ứng rồi mở miệng:
- Sau khi đào xuống đó thì chúng tôi đã phát hiện được một cái bát đá rấtnóng, 2 ngày sau có một vị đại tá tới lấy nó rồi rời đi.
- Có phải dưới chân mày mắt trái của người nọ có một nốt ruồi màu đen không?
Tả Đăng Phong nhíu mày hỏi. Ngọc cùng Thạch tiếng NB phát âm giống nhau,nên Tả Đăng Phong không thể đoán được người kia lấy đi là chén ngọc haychén đá.
- Vâng.
Tên lính NB nghe vậy lập tức trả lời.
- Hắn lấy cái chén đó khi nào?
Tả Đăng Phong nhíu mày hỏi.
- 5 ngày trước.
Tên lính NB nhớ lại.
Hắn vừa nói xong thì Tả Đăng Phong biết là đuổi không còn kịp nữa rồi.
- Hắn đi một mình sao?
Tả Đăng Phong thở dài, thuận miệng hỏi.
- Còn có một nữ đại úy, hình như là em gái của hắn.
Tên lính NB nói xong liền trơ mắt nhìn Tả Đăng Phong, còn người ai lạikhông muốn sống, nhưng đáng tiếc là vận khí của hắn rất không tốt. Lúctrước Tả Đăng Phong không giết Liễu Điền là bởi vì Liễu Điền cung cấptin tức làm cho Tả Đăng Phong cao hứng, mà hiện giờ tin tức tên này đưara làm Tả Đăng Phong tức giận, giết hay không giết, thả hay không thảcũng phải xem tâm tình của Tả Đăng Phong.
Tả Đăng Phong quay đẩutrở về, thật sự là sợ điều gì sẽ gặp điều đó, Thuần Dương thủ rơi vàotrong tay ai không rơi, lại rơi vào trong tay Đằng Khi, bất quá dựa theo lời của tên lính kia nói thì lần hành động này cũng không phải là doĐằng Khi đưa ra. Hắn chỉ là nhận được tin tức rồi mới tới lấy, điều nàynói lên Đằng Khi cũng không biết sử dụng Thuần Dương thủ, chỉ là tronglúc vô ý có được.
Sau khi có được chén đá đó thì Đằng Khi sẽnghiên cứu nguyên nhân nó nóng lên, vật kia không chịu được nghiên cứucho nên sớm hay muộn Đằng Khi cũng phát hiện được Thuần Dương thủ. Cũngmay là tu vi của Đằng Khi không cao, chính mình hiện giờ đã có Tụ KhíChỉ Quyết, tu vi nhất định có thể vượt qua Đằng Khi, đến lúc đó sẽ cóthể giết được hắn.
Chuyện xui xẻo hơn Tả Đăng Phong đã gặp qua,cho nên hắn cũng không có tức giận. Nhưng mà hắn lại cảm thấy muốn giếtchết Đằng Khi lại càng thêm khó khăn, Đằng Khi là người của Thiên HoàngNB phái đến, hắn không phải là người do quân bộ quản, em gái của hắn đến NB có khả năng là đến giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ, điểm này làm cho Tả Đăng Phong cảm thấy nghi hoặc, địa vị của nữ nhân ở NB rất thấp, nữnhân căn bản sẽ không có tư cách tòng quân càng đừng nói làm quan quân,xem ra bối cảnh gia đình của Đằng Khi cũng không tầm thường.
- 13, từ này mày đừng đi gần bên tao nữa, đứng ở đằng xa là được.
Vừa đi Tả Đăng Phong vừa nói với 13, hắn không muốn làm 13 bại lộ.
13 nghe vậy liền gật đầu rồi xoay người chạy về đằng xa, Tả Đăng Phong thì đi tới chỗ của đội du kích.
- Tù binh đâu?
Râu quai nó hỏi.
- Giết rồi.
Tả Đăng Phong thuận miệng trả lời.
- Bát Lộ quân của chúng tôi không giết tù binh.
Râu quai nón nhíu mày mở miệng.
- Các người là đội du kích, còn tôi không phải.
Tả Đăng Phong trả lời rất bình tĩnh.
- Đi thôi, rời khỏi nơi này trước đã.
Râu quai nón bắt đắc dĩ nhìn Tả Đăng Phong rồi cùng mấy chiến hữu rời đi.
Đội du kích đi về phía Đông, bọn hắn đi ở trước, Tả Đăng Phong đi ở phíasau, tay niết Tụ Khí Chỉ Quyết, Tụ Khí Chỉ Quyết có cái tốt chính làkhông hạn chế thời gian và địa điểm, lúc nào cũng có thể tụ tập Linhkhí.
Quá nửa đem, đội du kích đi đến một sơn động ở bên ngoài một ngọn núi, sơn động này không sâu nhưng mà rất lớn, bên trong có phụ nữvà trẻ em, những người