39 Manh Mối - P1 Mê cung xương - Full
Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.
súng máy cho nên bọn họ không có cách nào dùng súng máy. Mà trong pháođài của lính NB có cả súng máy, bây giờ đội du kích đi đánh giặc chỉ cómười mấy người, hán gian cũng có mười mấy người, cứ như vậy mà đi thìkhẳng định đội du kích sẽ bại ngay.
Đội du kích cũng chỉ mặc áochoàng ngắn được dệt bằng thủ công, rằng cũ những cũng rất sạch sẽ, bọnhắn tinh thần phấn chấn ở trong rừng hành tẩu, trong đội ngũ thỉnhthoảng có người quay đầu khinh bỉ nhìn vào Tả Đăng Phong, sở dĩ bọn hắndùng ánh mắt này nhìn Tả Đăng Phong cũng không phải là vì Tả Đăng Phongmặc quần áo cũ nát mà là bọn hắn cảm giác Tả Đăng Phong cố ý mặc như vậy để lấy lòng mọi người. BỌn hắn cũng không hiểu được chiếc áo choàng này có ý nghĩa sâu nặng gì đối với Tả Đăng Phong.
Xuất phát vào giữa trưa, lúc chạng vạng tối mới đến, chúng quanh pháo đài có lưới sát,xung quanh 100m cũng không có chỗ nào để ẩn nụp, đội du kích chỉ có thểẩn nụp vào bụi cỏ ở bên ngoài để quan sát địch nhân rồi tìm cơ hội.
Đây cũng không phải là một pháo đài đơn thuần, ở bên phải pháo đài có mộttòa nhà trệt, hẳn là nơi dùng cơm và nghỉ ngơi của đám hán gian, lúcchạng vạng tối đại đa số hán gian đều từ trong pháo đài đi vào nhà trệtđể dùng cơ. Đăng Phong cảm giác đó là một cơ hội, liền đề nghị râu quainón động thủ. Nhưng râu quai nón không đồng ý, theo bọn hắn nghĩ thìtrời còn chưa tối động thủ sẽ qua nguy hiểm.
- Khi trời tối bọn hắn sẽ trở nên cảnh giác hơn.
Tả Đăng Phong nhíu mày lắc đầu.
- Có bản lĩnh thì cậu đi đi.
Nam nhân trung niên bất mãn liếc mắt nhìn Tả Đăng Phong một cái.
Tả Đăng Phong thấy thế lại nhíu mày, do dự một chút rồi nhịn xuống, lầnnày hắn không có dẫn theo 13, đã không có sự trợ giúp của 13 thì nhữngtay súng mày trên pháo đài kia sẽ không có ai để đối phó. Tên nam nhântrung niên kia tuy rằng đáng giận nhưng mà mạng là của mình, cũng khôngcần phải thể hiện ra làm gì.
ẩn núp đến gần sáng, cuối cùng râuquai nón cũng thấy thời cơ chín muồi liền phát động tấn công, còn chưachạy vào pháo đài thì súng mày ở trên kia đã khai hỏa. Tả Đăng Phong sớm đã đoán được cục diện này cho nên sau khi đội du kích tiến vào thì hắnliền chạy về pháo đài phía bên phải, rồi nhảy lên, không nghi ngờ gìnữa, hắn nhảy lên là vô cùng mạo hiểm. Khi Tả Đăng Phong nhảy lên liềnlập tức giật khẩu súng máy kia ra, đạn ở trong túi áo tên hán gia kialiền rơi ra ngoài, Tả Đăng Phong liền lượm đạn lên.
Mạo hiểm cầmsúng máy, Tả Đăng Phong lập tức ném súng máy cho đội du kích sau đó hắnliền nhảy lên rồi nằm ở mái nhà của pháo đài, mặt dù phản ứng của hắnrất nhanh nhưng hắn vẫn không thể nào né tránh được đạn.
Đội dukích lấy được súng máy, rất nhanh đã chiếm được pháo đài, phần lớn hángian đều đầu hàng, đội du kích thu hoạch được vũ khí và đạn dược của hán gian, sau đó mang lương thực chuẩn bị về núi.
- Những tên hán gian này nên làm gì?
Tả Đăng Phong chỉ vào mấy tên hán gian rồi hỏi râu quai nón.
- Còn dám nối giáo cho giặc, lần sau liền không chấp nhận đầu hàng, mau cút đi.
Râu quai nón phất tay áo, những tên hán gian này nghe vậy lập tức đứng lên chạy ra ngoài.
Đăng Phong nghe vậy đột nhiên nhíu mày, rất nhanh tiến lên vặn cỗ một tên hán gian, một kích bị mất mạng.
- Làm sau cậu lại giết tù binh?
Râu quai nón giận tím mặt.
- Hắn làm hỏng áo choàng của tôi.
Tả Đăng Phong ngẩng đầu nhìn râu quai nón liếc mắt một cái, xoay người đi ra ngoài.
Vốn là hành động lập công nhưng bị Tả Đăng Phong làm ra như thế, trên đường vệ mọi người đều nén giận đối với hắn, trách hắn đã phá vỡ hình tượngvà nguyên tắc của đội du kích Bát Lộ quân.
Giờ phút này Tả ĐăngPhong lại nghĩ đến rời đi nhưng mà cuối cùng hắn vẫn nhịn được, đã nóilà sẽ giữ lời, ở lại vài ngày lấy súng ống cho bọn họ rồi lập tức đingay.
Tả Đăng Phong cũng không thèm để ý đội du kích nói gì, hắn đau lòngchính là vì cái áo choàng của hắn đã bị một vết rách, điều này đã làmcho Tả Đăng Phong nhớ lại khi Vu Tâm Ngữ may chiếc áo này cho mình.
Trở lại sơn động đã là tờ mờ sáng, mọi người đều vô cùng cao hứng, nữ nhânvào các lão nhân đều nhận lấy lương thực và súng ống của đội du kích, ân cần lau mồ hôi cho bọn họ. Tả Đăng Phong thấy vậy thì xoay người đi tới chỗ nằm của mình, tìm 13.
- Uống miếng nước đi.
Râu quai nón bưng một chén nước cho Tả Đăng Phong.
- Tôi không khát.
Tả Đăng Phong lắc đầu mở miệng.
- Tiểu huynh đệ, may mắn là đêm qua có cậu.
So ra thì râu quai nón có lương tâm hơn.
Tả Đăng Phong nghe vậy nhíu mày nhìn hắn một cái, không nói gì.
- Tiểu huynh đệ, đạn dược bọn tôi cũng có rồi, cậu không cần phải canh cánh ở trong lòng, nếu cậu có chuyện gấp gì thì cứ đi đi.
Râu quai nón do dự thật lâu sau hướng Tả Đăng Phong hạ lệnh trục khách. Tuy rằng Tả Đăng Phong vô cùng dũng mãnh nhưng mà hắn không nghe chỉ huy,râu quai nón không dám dùng hắn.
Tả Đăng Phong quay đầu nhìn vàorâu quai nón, râu quai nón lộ ra thiện ý mà hơi có vẻ lúng túng cườicười, Tả Đăng Phong nhìn hắn trong chốc lát, lập tức thu lại ánh mắt r