Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.
iếu.
- Té ra khỉ con thích ăn lạc.
Thiết Hài thấy con khỉ đang ở trên bàn liền cảm thán, hẵn vẫn không buông bỏ con khỉ được nên vẫn bám theo hai người.
- Đây là con khỉ của Ngọc Chân nhân, ngươi đừng mơ mộng nữa. Trụ trì các ngươi đã nói qua nếu ngươi còn tiếp tục trộm con khỉ nữa liền trụcxuất ngươi ra khỏi Thiếu Lâm.
Tả Đăng Phong cúi người nói.
- Lão nạp căn bản là không trộm cắp.
Thiết hài nhảy lên mái hiên ngồi chồm hỗm nói.
- Thế sao ngươi trộm được con khỉ đi?
Tả Đăng Phong tò mò hỏi.
- Khi cô ta ngủ ta kéo con khỉ đi.
Thiết Hài cố ý kéo dài từ « kéo », thần khí hắn có chút hỗn loạn nên lúc thì tự xưng « lão nạp » lúc lại đổi thành « ta ».
- Đang ngủ?
Tả Đăng Phong nhíu mày, Ngọc Phật là người tu đạo, cho dù đi ngủ cũng cực kỳ tỉnh táo mới phải, sao có thể để cho người ta tới gần cũng khôngphát giác được.
- Đúng, ta đẩy cửa đi vào cô ta cũng không biết , không tin ngươi hỏi là biết.
Thiết Hài liên tục gật đầu.
- Phương nam có rất nhiều khỉ, nếu ngươi thích sao không đi bắt lấy một con.
Tả Đăng Phong nói, theo lời Thiết Hài thì có thể thấy là khi hồn phách Ngọc Phật đang xuất khiếu thì đến mang con khỉ đi.
- Chúng không nhỏ và dễ thương như vậy.
Thiết Hài lắc đầu liên tục, con khỉ của Ngọc Phật nhỏ bằng phân nửa con khỉ bình thường, còn có có lớp lông màu vàng óng thực làm vui mắt người ta.
- Tóm lại sau này người đừng đi theo Ngọc Chân nhân nữa. Ai nha, Thiếu Lâm tự lại cháy rồi.
Lúc đang nói chuyện Tả Đăng Phong phát hiện đỉnh núi Thiếu Lâm tự xuất hiện ánh lửa.
- Ngươi đừng nghĩ lừa ta quay lại, ta mới không mắc bẫy của ngươi.
Thiết Hài ngồi chòm hỗm trên mái hiên đối diện không nhúc nhích.
- Thật sự là cháy mà, ngươi mau nhìn xem.
Tả Đăng Phong giơ tay chỉ về phía tây bắc, chỗ hắn ngồi tương đối cao,góc nhìn lại thoáng nên có thể thấy ánh lửa trên Thiếu Lâm tự. Ánh lửa không lớn, hiển nhiên là vừa mới đốt lên.
Thiết Hài nghe vậy lộ vẻ khinh thường, hắn nghĩ Tả Đăng Phong muốn lừa hắn quay về.
- Còn có tiếng súng!
Tả Đăng Phong mơ hồ nghe được tiếng súng truyền đến từ phía Thiếu Lâm tự.
- Nguy rồi , Thạch Hữu Tam lại tới nữa.
Tu vi của Thiết Hài không thua Tả Đăng Phong, tất nhiên cũng nghe đượctiếng súng, nên hắn vội vàng xoay người đề khí bay về phía Thiếu Lâm tự.
Tả Đăng Phong nhìn thấy Thiết Hài rời đi, trong lòng nghi hoặc vô cùng,trong lòng Thiết Hài chỉ nhớ rõ Thạch Hữu Tam trong khi thực tế quânphiệt Thạch Hữu Tam ở cách nơi này cả nghìn dặm nên người xông lên Thiếu Lâm tự dĩ nhiên không phải là binh lính của hắn. Mười năm trước Thiếu Lâm tự giúp quân phiệt Phiền Chung Tú chống lại Thạch Hữu Tam, kết quả Phiền Chung Tú thất bại, Thạch Hữu Tam giận dữ đốt Thiếu Lâm tự, từ đó về sau hòa thượng Thiếu Lâm vẫn cẩn thận sao giờ lại gặp phải quan binh đây?
Tả Đăng Phong ngước mắt nhìn về phía xa, nhưng cũng quá xa làm sao mà rõ trên Thiếu Lâm tự xảy ra chuyện gì được, chỉ thấy thểlửa không lan rộng chứng tỏ đối phương không phóng hỏa bốn phía.
Nếu không phải chịu nhờ cậy của Ngọc Phật thì Tả Đăng Phong cũng muốn làmrõ ngọn ngành, dù sao tam đại cai thủ Thiếu Lâm cũng do hắn đánh bạinay lại có địch nhân tìm tới cửa mà không có cao thủ ứng phó thì ThiếuLâm tự sẽ phải chịu thua thiệt. Cũng may Thiết Hài ở gần có thể quay về cứu kịp.
Khỉ con trời sinh tính không tốt, sau khi ăn mấy hạtlạc bắt đầu quăng lung tung, Tả Đăng Phong thấy thế không cho nó nữa,nó thấy chán bèn đi khiêu khích 13, 13 vốn đã không thích nó thấy thếnhe răng trợn mắt thị uy, Tả Đăng Phong vôi qua tách chúng ra.
Ống hết chỗ rượu còn thừa tiện tay ném mấy hạt lạc vào miệng, Tả ĐăngPhong nghiêng người dựa vào cửa sỏ ngủ gật, không bao lâu sau đã bịtiếng ghế chậu đổ vỡ trong phòng đánh thức, trợn mắt đã thấy 13 đangnổi giận đổi theo khỉ con, cũng không biết con khỉ chọc giận gì nó. Con khỉ vốn đã nhỏ bé lại rất linh hoạt, tránh né thoăn thoắt, thỉnhthoảng còn quay đầu lại nhe răng cười đểu 13, làm cho 13 lại thêm nổiđiên đuổi theo.
Tả Đăng Phong thấy thế bất đắc dĩ nhảy xuống bàn can ngăn, vất vả mà chẳng gọi được hai con tiểu yêu được, dưới sựkhieu khích của con khỉ, 13 chẳng thèm nghe tiếng gọi của Tả Đăng Phong nhất quyết không bắt được con khỉ không bỏ qua, con khỉ bị nó đuổi rát quá ôm lấy khung cửa sổ nhảy ra phía nóc nhà, 13 cũng nhảy ra đuổitheo con khỉ.
Tả Đăng Phong cười khổ thu thập lại đồ đạc trongphòng không đuổi theo, hai chủ nhân của bọn chúng đang ở đây nên dù làmèo đuổi kịp khỉ hay khỉ bỏ rơi mèo thì sớm muộn cũng phải quay lại.
Vừa mới thu dọn ổn thỏa xong Tả Đăng Phong đã nghe thấy tiếng bước chândồn dập từ ngã tư truyền tới, bây giờ đã quá nửa đêm gần sáng trận bước chân này đúng là rất vang, Tả Đăng Phong nhanh chóng đến gần cửa sổphát hiện từ ngã tư có một tăng nhân áo vàng đang nhanh chóng chạy đến.
- Thiết Hài đã quay về rồi, không có ở đây.
Tả Đăng Phong nhận ra hòa thượng này, đây là vị hòa thượng hỏi hắn làm sao làm ấm Minh Không.
- A di đà phật, thí