Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.
hái.
Hai người nhanh chóng đi xuống chân núi, Tả Đăng Phong dừng chân tạm biệt Ngọc Phật.
- Cậu rất ghét tôi sao?
Ngọc Phật nhíu mày nói. Tả Đăng Phong ba lần bảy lượt từ biệt nàng, khiến nàng cảm thấy không vui.
- Bộ dạng này của tôi đi với cô, người ta sẽ nói cô.
Tả Đăng Phong cười cười chỉ áo choàng của mình.
- Vì sao cậu nói vậy?
Ngọc Phật đúng là thắc mắc cách ăn mặc như ăn mày của Tả Đăng Phong.
- Sĩ vi tri kỷ giả tử, nữ vi duyệt kỷ giả dung, câu này nói lại cũng đúng.( Chịu chết cái này )
Tả Đăng Phong mờ mịt lắc đầu. Sau khi Vu Tâm Ngữ mất, thế giới của hắn chỉ là một màu xám tro, chán nản đúng là tâm tình chán nản thật của hắn,dung mạo quần áo hắn còn cần phải để ý sao.
- Cậu sợ đi với tôi sẽ làm nhạt đi hình bóng của cô ấy trong lòng cậu?
Ngọc Phật cười hỏi, nàng lớn tuổi hơn Tả Đăng Phong, lịch duyệt giang hồcũng phong phú, nói chuyện cũng trực tiếp. Mặt khác dù nàng cao ngạocũng sẽ không thể hiện ra với Tả Đăng Phong, hạc ở cùng nhau cần phảicao ngạo sao?
Tả Đăng Phong nghe vậy vội lắc đầu, Ngọc Phật nóiđiều này không mang theo tình cảm, điểm này hắn rõ, hắn còn chưa tự kỉđến mức cho rằng Ngọc Phật sẽ thích hắn, hắn không muốn ở cùng một chỗvới Ngọc Phật vì lo Kim Châm sẽ nghĩ nhiều.
- Cậu mời tôi ba ngày cơm, tôi sẽ mời lại cậu một bữa, sau đó tôi quay lại Hồ Nam.
Ngọc Phật hào sảng vỗ bả vai Tả Đăng Phong.
Tả Đăng Phong gật đầu đồng ý, lập tức vẫy tay về phía rừng cây, 13 thấythế lập tức nhảy từ rừng cây nhảy ra đi theo bên cạnh hắn. Trước kiaNgọc Phật đã gặp 13 bởi vậy chỉ liếc mắt một cái là đã nhận ra. Nhưng mà con khỉ con lại thể hiện địch ý với 13 vô cùng rõ ràng, thỉnh thoảnglại thét chói tai vài tiếng mà 13 cũng không úy kị nó, luôn xa cách,thấy nó ầm í quá liền chỵ lên vài bước tiểu một bãi. Ngọc Phật thấy thếrất nghi hoặc, Tả Đăng Phong thì cười không nói,hắn tự nhiên biết hànhđộng của 13 là đang miệt thị.
Hai người xuống thôn trấn dưới núi, chọn một tiệm cơm sạch sẽ, gọi vài món ăn đơn giản cùng một vò rượu,Ngọc Phật không uống, chỉ gọi cho Tả Đăng Phong.
Ngọc Phật ăn cơm rất ít, chỉ đơn giản vài miếng đã buông đũa, Tả Đăng Phong cũng khôngdừng tay theo nàng, chưa ăn no hắn sẽ không dừng.
- Cậu thật muốn đi tìm kiếm mười hai địa chi?
Ngọc Phất quay đầu nhìn tọa ở quán cơm cửa cắn đầu dê Thiết Hài .
- Không, tôi chỉ tìm 6 động vật thuần âm thôi.
Tả Đăng Phong đang ăn lắc đâu trả lời.
- Cậu thật sự cho rằng chúng có thể làm cho thê tử của anh khởi tử hồi sinh.
- Dù chỉ là một hy vọng tôi cũng sẽ không bỏ qua.
Tả Đăng Phong vẫn chưa nghỉ tay.
- Cậu anh tìm được sáu động vật âm tính để rồi phát hiện chúng nó không thể cứu sống thê tử thì cậu sẽ làm sao?
Ngọc Phật nâng chén trà.
- Nếu không thể để nàng đi cùng tôi thì tôi sẽ đi theo nàng.
Tả Đăng Phong đưa bát cơm không cho Ngọc Phật, mấy vấn đề này Tả ĐăngPhong đã nghĩ đi nghĩ lại cả vạn lần rồi, căn bản khỏi cần tự hỏi lạinữa.
Ngọc Phật nghe vậy nhíu mày, trầm ngâm một lát mới hiểu được ý của Tả Đăng Phong.
- Cô ấy thật may mắn có thể gặp được cậu.
Ngọc Phật tán dương nhìn Tả Đăng Phong.
- Tôi mới là người may mắn, đúng rồi, vì sao cô còn chưa kết hôn?
Tả Đăng Phong ngẩng đầu nhìn Ngọc Phật nói. Nói chuyện bình thường vớinàng Tả Đăng Phong cũng không nghĩ nhiều, mặt khác đạo sĩ Thần Châu phái và Mao Sơn phái giống nhau, đều là tu tại gia có thể kết hôn.
-Chỉ có sinh tử không sờn mới biết được tình cảm chân thật, nhưng mà bâygiờ tôi vẫn còn sống, tôi không biết rằng người tôi yêu có không sờnsinh tử không?
Ngọc Phật lắc đầu cười nói.
- Đây là cô chuivào tử lộ mà, bất quá pháp thuật cao cường như cô người bình thường saoxứng, tôi thấy Kim Châm không tệ, tu vi cao lại anh tuấn.
Tả Đăng Phong châm trước cho Kim Châm một mồi lửa.
- Người yêu hắn mười năm trước bị bệnh chết, sau đó hắn vẫn chưa cưới ai, cho nên tôi khâm phục hắn chuyên nhất và trọng tình. Nhưng nếu hắnthích tôi chứng tỏ hắn chưa đủ chuyên nhất, như vậy không đáng giá đểtôi thích hắn.
Ngọc Phật đã hai bảy tuổi nên cũng chẳng cần phải nói kiểu ngại ngùng.
- Đây giống như lại là tử lộ.
Tả Đăng Phong lại lắc đầu cười khổ. Lúc này hắn cảm thấy thả lỏng hơn vìNgọc Phật chỉ đối đãi với hắn như bằng hữu, lại lo lắng thay cho KimChâm.
- Ha ha.
Ngọc Phất đặt chén trà xuống nâng tay che miệng .
- Tốt, tôi ăn no rồi, cái này trả lại cô.
Tả Đăng Phong ăn hết thức ăn trên bàn mới đặt đũa xuống, lấy một mai kim đậu ra đưa cho Ngọc Phật.
- Vì sao cậu lại không cần?
Ngọc Phật tò mò hỏi.
- Cô muốn nghe lời nói thật không?
Tả Đăng Phong hỏi lại.
- Nói thừa!
Ngọc Phật lườm Tả Đăng Phong một cái, ánh mắt này giống như tỷ tỷ nhìn tiểu đệ nghịch ngợm vậy.
- Kỳ thật tôi đã lường trước tình huống xấu nhất, cho nên tôi muốn đến lúc nhắm mắt lại nhớ ra còn thiếu nhân tình ai đó.
Tả Đăng Phong đứng lên, lấy ra một đồng đại dương trả tiền cơm.
- Nhân tình này cậu phải thiếu rồi.
Ngọc Phật