Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tàn Bạo

Tàn Bạo

Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1341490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

nghe, vẻ mặt giận dữ lập tức trở nên sợ hãi, hắn đúng là thấykhói lửa mới quay về Thiếu Lâm tự chứ thực tế hắn cũng không dám quayvề, mấy năm diện bích đã để lại bóng ma to lớn trong hắn.
- Tính Mộc đại sư, Minh Tịnh đại sư là đệ tử Thiếu Lâm tự, ngài nói đôi lời đi.
Tả Đăng Phong quay đầu nhìn trụ trì Thiếu Lâm tự, người điên nói chuyệnthì không tính toán gì, để cho Thiếu Lâm tự lên tiếng mới được.
- A di đà phật, nữ thí chủ, Minh Tịnh làm việc lỗ mãng, vật này xin quy nguyên chủ.
Trụ trì đưa rương gỗ về phía Ngọc Phật. Ngọc Phật thấy thế liền tiến lênnhận lấy rương gỗ, sau khi mở ra con khỉ lập tức nhảy lên đầu vai nàng.
- Chờ chút.
Thiết Hài thấy thế vội vàng lắc mình tới gần.
- Minh Tịnh, nếu như con còn tiếp tục trộm con khỉ của nữ thí chủ này thì đừng làm đệ tử Thiếu Lâm nữa.
Nếu không phải là Thiết hài càn quấy, ba vị thủ tọa Thiếu Lâm tự cũng sẽkhông bị đả thương, mà thủ tọa La Hán đường và Đạt Ma viện cũng sẽ mộtchiêu mà bại, chuyện này nếu truyền ra ngoài danh dự Thiếu Lâm có thể sẽ bị hủy sạch.
- A di đà phật, sư thúc hiểu nhầm rồi, con còn chút trái cây cho con khỉ con thôi.
Thiết Hài nghe vậy giải thích, vội sờ vào trong ngực, vừa móc ra chín cái đầu dê, thấy xung quanh không ai phát hiện vôi nhét lại lôi ra một quả táođưa cho con khỉ trên vai Ngọc Phật.
Lúc này là mùa hè, táo cònchưa lớn, táo từ năm ngoái còn giữ đến năm nay không dễ dàng gì, từ đócó thể thấy Thiết Hài thật sự thích con khỉ này, nhưng mà con khỉ lạikhông thích hắn, nhe răng trợn mắt thị uy không thèm nhận quả táo. Tuyrằng Thiết Hài thích nó nhưng chẳng thèm chiếu cố, mấy ngày nay nó ởtrong cái rương gỗ quả thực là như tù tội.
Thiết Hài đưa mãi màcon khỉ không chịu nhận, cuối cùng vẫn là Ngọc Phật thấy hắn đáng thương nhận giùm cho con khỉ, lúc này Thiết Hài mới thu tay lại đi sang mộtgóc ngồi chồm hổm nhìn con khỉ.
- Ngọc Chân nhân, cô rời đi trước một chút đi, tôi tới chữa cho Minh Không đại sư.
Tả Đăng Phong nói với Ngọc Phật.
- Đừng vội, tôi chờ cậu.
Ngọc Phật nâng tay xoa đầu con khỉ nhỏ trên vai, giống như bằng hữu lâu ngày gặp lại
- Mau cứu đi, chưa xong chưa được đi.
Thiết Hài lúc này mới nhớ đến chính sự còn chưa xong.
- Tìm một gian phòng yên tĩnh, khi ta cứu người không thể có người bên cạnh.
Tả Đăng Phong gật đầu nói. Hắn không muốn để cho nhiều người biết bí mậtHuyền Âm thủ, càng không muốn để Thiết Hài biết, lòng hiếu kì của ngườiđiên rất nặng, càng phải đề phòng hắn.
Chúng tăng vừa nghe lậptức chuyển Minh Không vào tự, Tả Đăng Phong cũng không vào nội đường màchữa cho Minh Không ở ngay sát cổng. Sau khi tháo Huyền Âm hộ thủ, âmdương trong cơ thể lập tức mất cân bằng, hai mắt liền sung huyết, dathịt căng muốn nứt ra, lúc này Tả Đăng Phong không khỏi cảm thấy bithương, mọi người đều cảm thán một năm qua hắn tiến bộ thần tốc, mộtchiêu đóng băng thủ tọa Đạt Ma viện lại không biết pháp môn hành khí của hắn đều sai lầm, nếu mất đi Huyền âm thủ chỉ một lát sau da thịt sẽ bạo liệt mà chết.
Sau khi tháo hộ thủ xuống Tả Đăng Phong cũng không vội ra tay, chờ âm khí trong cơ thể bị dương khí thôn phệ gần hết mớixuất linh khí ra hóa giải Huyền Âm chân khí trong cơ thể Minh Không.
- Ngọc Chân Nhân, sau này gặp lại.
Tả Đăng Phong vừa bước ra cửa chùa vừa nói với Ngọc Phật, hắn chờ cho Minh Không có hơi thở mới rời đi.
- Không vội, tôi chờ thương thế cậu khỏi hẳn rồi hãy đi.
Nàng tất nhiên nhìn ra được Tả Đăng Phong chẳng những nội thương, linh khí cũng đã tiêu hao hết.
- Tôi không sao.
Tả Đăng Phong lắc đầu nói, chuyện đã xong, hắn cũng không muốn tiếp xúc quá nhiều với Ngọc Phật.
- Đừng nói nữa, đi thôi.
Ngọc Phật lắc đầu, tiến lên đỡ Tả Đăng Phong.
- Không sao, tôi có thể đi được.
Tả Đăng Phong lướt ngang ba bước kéo dài khoảng cách rồi cất bước xuống núi.
Ngọc Phật nhíu mày nhìn bóng lưng Tả Đăng Phong rồi cũng đi theo.
Thiết Hài nhìn chằm chằm vào con khỉ trên vai Ngọc Phật, do dự hồi lâu cũng vội vàng đi theo.

Hai người theo bậc thang hạ sơn, Thiết hài theo sau một khoảng rất xa.
- Hắn vẫn chưa từ bỏ.
Tả Đăng Phong nhỏ giọng nói.
- Trụ trì đã lên tiếng, hắn sẽ không làm gì nữa.
Ngọc Phật gật đầu nói, lại đem lá bùa cùng các loại xương cốt nhỏ thả lại vào trong người.
- Những thứ này là gì vậy?
Tả Đăng Phong thuận miệng hỏi .
- Đều là phù chú.
Ngọc Phất đương nhiên sẽ không giấu diếm hắn.
- Đống xương cốt cùng gốc cây cũng là phù chú?
Tả Đăng Phong tò mò hỏi thêm.
- Đúng, phù chú của Thần Châu phái chúng ta chủ yếu là Ngũ Hành phù, còn lá bùa chỉ chiếm một phần nhỏ.
Ngọc Phật giải thích.
Tả Đăng Phong nghe vậy không hỏi thêm nữa, hắn có thể nhạy bén nhận thấynhững thứ đó phát ra đủ loại khí tức, có âm tính có dương tính phân rađủ thuộc tính nhũ hành kim mộc thủy hỏa thổ, sau khi dùng linh khí thôiđộng có thể phóng đại và tăng cường thuộc tính ngũ hành ẩn trong đó, ảnh hưởng tới khí tức xung quanh, đó là nguyên lý thi pháp của Thần Châup