Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.
a đêm, 13 bắt được một con gà rừng, Tả Đăng Phong cũng đói bụng nhưng không chia thịt cùng 13, mấy ngày nay 13 đã không ăn gì.
Tả Đăng Phong cùng 13 chạy dưới ánh trăng theo đường nhỏ. Về sáng thìtuyết rơi rất lớn. Tả Đăng Phong phát hiện một ngôi miếu hoang nơi thâmsơn, đại bộ phận kiến trúc đã sụp đổ, chỉ có đại điện coi như nguyênvẹn. Hắn tìm mấy cành cây, đốt lửa sưởi ấm nghỉ ngơi.
Ngồi góctường nhìn ánh lửa, Tả Đăng Phong trong đầu tính toán nên làm gì tiếptheo. Trung niên tăng nhân từ Tế Nam tới không biết, không có nghĩa Đằng Khi không ở nơi đó. Tế Nam chính là thủ phủ Sơn Đông, tới đó có thểthám thính một số tin tức.
Đang lúc ngẩn người, chợt nghe bênngoài truyền tới tiếng bước chân gấp gáp, Tả Đăng Phong xoay người đứnglên, phát hiện có mười mấy người trong tuyết đang nhanh chóng đi tới,những người này đều cầm súng trên tay.
Tả Đăng Phong nhíu mày rồi ngồi xuống trở lại góc tường. Những người này mặc quần áo nhân dân, rất có thể là đội du kích, không phải người xấu. Bên ngoài tuyết lớn, TảĐăng Phong không muốn mang lên 13 rời đi.
Rất nhanh đám người đivào, thấy Tả Đăng Phong ngồi ở góc tường cũng không tỏ vẻ gì. Hẳn là TảĐăng Phong đốt lửa nên bọn họ đoán được trong miếu có người.
- Huynh đệ, đã quấy rầy.
Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên tầm hơn bốn mươi tuổi có bộ Râu quai nón, đội chiếc mũ vải dệt thủ công.
Tả Đăng Phong nghe vậy chỉ khẽ gật đầu.
Râu quai nón chào hỏi Tả Đăng Phong, lại lệnh bộ hạ ra ngoài kiếm củi đốtlửa. Đám người lấy lương khô trong bao ra bắt đầu ăn. Râu quai nón đưamột cái bánh ngô cho Tả Đăng Phong.
- Cảm ơn, tôi không đói.
Tả Đăng Phong lắc đầu. Không ăn gì từ trưa hôm qua nhưng hắn không muốn nhận ân huệ của người khác.
- Tiểu huynh đệ, xem ra tuổi của cậu không lớn.
Râu quai nón thu chiếc bánh ngô lại. Mái tóc dài che mất nửa bên mặt TảĐăng Phong, thêm mấy ngày trước mới tắm một lần nên người ngợm bẩn thỉu. Râu quai nón không thể căn cứ bộ dạng để phán định tuổi của hắn, chỉ có thể thông qua thanh âm.
- Cũng không nhỏ.
Tả Đăng Phongmở miệng, tầm mắt một mực nhìn những cây súng. Dù biết những người nàythuộc đội du kích nhưng hắn không tin tưởng bọn họ.
- Con mèo này to thật.
Râu quai nón đưa tay chỉ 13 bên cạnh Tả Đăng Phong. Tả Đăng Phong nghe vậy, chỉ nhíu mày không đáp. Lời của Râu quai nón lại khiến một người tuổitrẻ ngồi ở cửa đứng lên. Gã này đi đến quan sát 13 rồi rỉ vào tai Râuquai nón mấy câu. Thanh âm rất nhỏ nhưng Tả Đăng Phong nghe rất rõ ràng:
- Đội trưởng, rất có thể đây chính là người đã giết mười mấy lính NB nọ.
- Cậu chắc chắn chứ?
Râu quai nón thấp giọng hỏi.
- Không sai. Tuy rằng bộ dáng không giống lúc trước nhưng tôi biết con mèo này.
Người trẻ tuổi nhỏ giọng nói. Đây hẳn là kẻ tham gia đội du kích trong thôn.Rất có thể gã đạt được một chút tin tức từ miệng gã thọt cùng mấy mụđàn bà được cứu vớt nọ.
- Huynh đệ, vậy mới tốt chứ, theo chúng to làm một trận đi.
Râu quai nón là người sảng khoái, nghe xong lời người tuổi trẻ, lại xoay người sang cười hỏi Tả Đăng Phong.
- Làm gì?
Tả Đăng Phong lãnh đạm hỏi.
- Chúng tôii là đội ngũ của nhân dân, hãy theo chúng ta giết lính NB.
Râu quai nón cao giọng mở miệng.
- Tôi có mấy chuyện muốn hỏi một chút!
Tả Đăng Phong trầm ngâm một lát rồi mở miệng. Hắn không thừa nhận thân phận của mình, cũng không đồng ý tham gia đội du kích.
- Cậu cứ nói.
Râu quai nón gật đầu.
- Các người hoạt động trong vùng này sao?
Tả Đăng Phong hỏi.
- Đúng.
Râu quai nón trả lời sảng khoái. Xem ra trong mắt hắn, ai giết lính NB chính là hảo hán, đã vậy thì cứ thành thật với nhau.
- Mùa thu năm trước, các người có phát hiện một số kẻ hoá trang thành người Nhật Bản bình dân ở gần đây?
Tả Đăng Phong lần nữa đặt câu hỏi. Hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ manh mối gì liên quan đến Đằng Khi.
- Tế Nam bị lính NB chiếm lĩnh, chúng tôi mới gây dựng đội du kích. Khi đó đội ngũ chúng tôi còn chưa tới đây.
Râu quai nón lắc đầu.
- Tế Nam bị bọn chúng chiếm lĩnh khi nào?
Tả Đăng Phong hỏi lại.
- Gần tết năm ngoái.
Râu quai nón nhớ lại một lát.
- Cảm ơn ông.
Tả Đăng Phong gật đầu với Râu quai nón. Đằng Khi đến Thanh Thủy Quan vàomùa Thu, hắn nói Tế Nam đã bị bọn Nhật chiếm lĩnh nhưng thật ra chỉ lànói xạo. Như vậy, rất có thể bọn này không phải là quân Nhật trú đóng ởTế Nam.
- Không cần khách khí.
Râu quai nón liên tục xua tay.
- Huynh đệ, cậu có biết cái vòng trên cổ con mèo này bị bảo trưởng bán đi nơi nào?
Tả Đăng Phong vuốt ve 13, chuyển đầu nhìn về phía người tuổi trẻ nọ.
- Chúng ta hỏi qua bảo trưởng, hắn nói sai người đến tỉnh lị bán, được 500 đồng đại dương.
Gã trẻ tuổi trả lời.
Tả Đăng Phong nghe vậy nhíu mày, dù Đằng Khi không ở Tế Nam thì nhất định phải tới đó thu thập tin tức về 13.
- Gần đây có lính NB sao?
Tả Đăng Phong nghĩ ngợi rồi hỏi.
- Đường từ Mâu Bình đến Văn Đăng có một pháo đài, bên trong có bảy tám tên.
R