Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tàn Bạo

Tàn Bạo

Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.

âu quai nón đưa tay chỉ về phía tây.
- Cách chỗ này xa không?
- Qua núi này, chưa đến hai mươi dặm.
- Đi thôi, xem một chút.
Tả Đăng Phong đứng lên đi ra ngoài, 13 theo sát. Râu quai nón chần chờ một lát, phất tay bảo mọi người đi theo.
Lúc này tuyết lớn chưa ngớt, trời còn thêm gió. Mất hơn hai giờ, đám ngườimới đến gần pháo đài để quan sát. Tả Đăng Phong liếc mắt một cái, lậptức mang theo 13 đi đến.
- Tiểu huynh đệ, mau trở lại.
Râu quai nón thấp giọng gọi về, Tả Đăng Phong không hề để ý, nương giótuyết thẳng tới cách pháo đài năm mươi bước. Hắn cởi áo dài rồi cùng 13sóng vai vọt tới gần pháo đài, 13 nhảy lên tầng hai đi công kích lính NB phụ trách quan sát. Tả Đăng Phong thì vọt vào tầng một, đánh ngã sáutên lính NB đang tụ chung một chỗ uống rượu sưởi ấm.
Tả ĐăngPhong mặc xong lại chiếc áo dài, bọn người Râu quai nón mới bồng súng từ bên ngoài tiến vào, thấy tình cảnh này thì trợn mắt há hốc mồm.
- Tôi phải đi, các người thu dọn chỗ này.
Tả Đăng Phong ngồi xuống, nhặt đậu phộng rải rác trên mặt đất lên cấtvào túi, đứng lên cầm theo nửa bình Bạch Cửu, mang theo 13 đi ra ngoài.
- Huynh đệ, ở lại theo chúng ta kháng Nhật cứu quốc đi.
Râu quai nón giờ mới phản ứng, đưa tay kéo hắn lại.
- Kháng Nhật cứu quốc, có quan hệ gì đến tôi?
Tả Đăng Phong quay đầu nhìn lại.
- Không kháng Nhật, vì sao giết những lính NB này?
Râu quai nón cười nói.
- Các người cho tôi tin tức hữu dụng, tôi không có gì cảm tạ, liền giúp các người kiếm mấy khẩu súng.
Tả Đăng Phong xoay người đi ra ngoài.
- Chỉ có như vậy?
Thanh âm của Râu quai nón tràn ngập kinh ngạc.
- Đó chỉ là thứ yếu, chủ yếu chính là tiện đường.
Tả Đăng Phong đi vào trong gió tuyết.
- Không còn gì khác nữa?
Râu quai nón thật không muốn Tả Đăng Phong rời đi chút nào.
Tả Đăng Phong không đáp, cũng không quay đầu lại. Thực ra, hắn giúp đội du kích còn một nguyên nhân. Đó là Râu quai nón cho bánh ngô, mặc dù hắnkhông nhận.


Tả Đăng Phong cùng 13 đạp tuyếtlớn mà đi, tuy thông qua linh khí điều tiết nhiệt độ cơ thể nhưng giầyvớ ướt đẫm cùng bông tuyết bay vào cổ, khiến cho Tả Đăng Phong cảm giácvô cùng vất vả.
Giữa trưa, rốt cục đi tới thị trấn Mâu Bình, TảĐăng Phong thuê một gian phòng có lò sưởi. Vừa vào nhà, 13 liền lắcngười vẩy đi những hạt tuyết. Tả Đăng Phong cởi giầy cùng quần áo đemhong khô, sau đó lấy bình Bạch Cửu tự rót tự uống. Hắn không gọi món ăn, trên người có mười mấy đồng bạc nhưng phải tiết kiệm, sau này cần tiêurất nhiều.
Ăn xong, Tả Đăng Phong ngủ một hồi, chạng vạng tối thì tuyết ngừng rơi. Hắn mới khởi hành, lúc này vận khí rất tốt, không baoxa liền gặp một đội xe la chở hàng tới Tế Nam, cho gã đánh xe một vàiđồng, hắn và 13 tiện lợi lên xe.
Tốc độ của xe la không nhanhnhưng là suy nghĩ cho 13. Động vật họ mèo dưới chân có đệm thịt, bôn tẩu đường dài thì nó chịu không nổi.
Lần đầu xa nhà, quan sát dọctheo bán đảo Giao Đông, khiến cho Tả Đăng Phong cực kỳ khiếp sợ. Venđường thường xuyên thấy người chết đói, phần lớn thi thể không hoànchỉnh, chỉ còn da và xương.
Hỏi người phu xe, Tả Đăng Phong mớibiết thịt người chết đói bị nạn dân cắt đi ăn hết. Năm trước, là năm1937, TQ gặp nhiều tai họa, nặng nhất là Hà Nam, Tứ Xuyên, Cam Túc, AnHuy. Những người này chạy nạn đến Sơn Đông, lại không biết đại bộ phậnSơn Đông năm trước cũng bị tai họa, rất nhiều người vì sinh tồn, lại lần nữa lên Quan Đông phía bắc.
Càng gần Tế Nam, nạn dân trên đườngcàng nhiều, đều từ bốn phương tám hướng. Nam nữ già trẻ gầy như cái que, thỉnh thoảng thấy người chết đói không trọn thây, cách đó không xa, lại có nạn dân nướng thịt bên cạnh đống lửa. Ngoài ra, hai bên đường bàybán rất nhiều trẻ em được cắm thẻ cỏ trên đầu. Tất cả chuyện này làm cho Tả Đăng Phong khiếp sợ, không chỉ tự hỏi một lần, nhưng thực tế sờ sờlại nhắc hắn rằng tất cả những gì chứng kiến đều là sự thật.
- Đại thúc, vì sao bọn họ đem bán đều là trẻ em nam?
Tả Đăng Phong hỏi người phu xe. Đại bộ nhi đồng phận hai bên đường bày bán đều là nam.
- Tiểu khuê nữ đều bị người mua cả rồi, tiểu tử bán không được.
Gã phu xe hàng năm đi về Tế Nam, đã không còn kinh sợ khi thấy những chuyện quái dị này.
- Vì cái gì mà tiểu khuê nữ bán chạy?
Tả Đăng Phong nghi ngờ hỏi.
- Tiểu khuê nữ tới phương Nam vào nhà chứa.
Gã phu xe bình tĩnh trả lời.
- Bọn chúng chưa trưởng thành, sao có thể tiếp khách?
Tả Đăng Phong nhíu mày truy vấn. Trên bán đảo Giao Đông, cô gái mười lămmười sáu tuổi trở lên được gọi là khuê nữ. Tiểu khuê nữ là bé gái vịthành niên.
- Kẻ có tiền cứ vui vẻ giày xéo tiểu hài nhi. Ai quản chết sống của chúng?
Gã phu xe thở dài. Tả Đăng Phong cũng im miệng. Trong loạn thế, nhân tínhxấu xa bộ lộ không sót thứ gì, mỗi người đều nghĩ biện pháp giữ mạng.Lúc trước Tả Đăng Phong không hiểu hai ông anh vợ vì sao mỗi tháng giấudiếm tiền để mẫu thân tin người chết, hiện tại rốt cuộc hắn đã hiểu rõ.Người bần cùng thì chí ngắn, chí không ngắn bởi vì còn ch


Old school Easter eggs.