Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.
g đủ, Tả Đăng Phong lại để tócdài che mặt nên hắc y nam tử không thể phán đoán tuổi của hắn, luôn mồmgọi là tiên sinh.
- Tôi biết rồi.
Tả Đăng Phong không dừng bước. Chỉ cần biết lính NB tại nơi nào là đủ, ngày sau có nhiều cơ hộitìm hiểu, tránh chỗ mạnh tìm chỗ yếu.
- Tiên sinh, không bằng chúng ta cùng hành động, chúng tôi là tổ chức, còn có súng.
Hắc y nam tử đưa tay kéo Tả Đăng Phong. Lúc trước Tả Đăng Phong mang theohắn chạy như ngựa điên, hắn đương nhiên biết Tả Đăng Phong thân mangtuyệt nghệ.
- Các anh thuộc đội du kích?
Tả Đăng Phong nhíu mày hỏi lại.
- Đúng.
Hắc y nam tử chần chờ một lát mới mở miệng.
Tả Đăng Phong nghe vậy nhíu mày. Tính toán lợi hại thì không thích hợp tác cùng người. Trong mắt hắn, hợp tác chính là lợi dụng lẫn nhau.
- Tiên sinh, nơi đó có trên một trăm quân NB, thủ vệ nghiêm ngặt, riêngsúng máy có ba khẩu. Võ công của ngài dù lợi hại, cũng không thể mộtmình xông vào hang hổ.
Hắc y nam tử thấy Tả Đăng Phong do dự, vội mở miệng giữ lại.
- Anh có ý hay gì?
Tả Đăng Phong trầm ngâm một lát rồi đặt câu hỏi.
- Nơi này không phải chỗ nói chuyện, mời theo tôi.
Hắc y nam tử kéo Tả Đăng Phong đi ra. Tả Đăng Phong lặng yên thủ thế với 13 trên nóc nhà, ý bảo nó âm thầm đi theo mình. Hắc y nam tử kia nhìn thấy thân ảnh 13 dưới bóng đêm, lại chỉ coi nó là con mèo hoang.
Ởngã tư đường, thỉnh thoảng có quân Nhật tuần tra, hai người vừa đi vừanghỉ, hơn mười giờ đêm mới đến một nhà dân ở đông thành. Hắc y nam tử để Tả Đăng Phong chờ bên ngoài, gõ cửa vào, lúc sau ra thì có một nữ nhântheo phía sau.
- Xin chào, xin hỏi xưng hô thế nào?
Nữ nhân nọ chìa tay với Tả Đăng Phong.
Tả Đăng Phong ghé mắt đánh giá. Nữ nhân này tầm hai mươi lăm hai mươi sáutuổi, mặc bộ sườn xám hoa trắng, tóc dài xõa vai, chân mang một đôi giày da màu đỏ, mặt trái xoan, mắt phượng, bộ dáng rất đẹp.
- Các cô không phải đội du kích?
Tả Đăng Phong chưa bắt tay cùng nàng, trên mặt nữ nhân này có dấu vết sonphấn hoá trang, đội du kích không có nữ nhân như vậy. Điều Tả Đăng Phong nghi ngờ chính là tư thế đứng thẳng của đối phương, nói chuyện ngangvai rõ ràng, phất tay rất có khí chất quân nhân.
- Thật sự chúng tôi không phải đội du kích, nhưng chúng tôi lãnh đạo đội du kích.
Nữ nhân gật đầu cười nói.
- Tôi không cần biết các cô gọi là gì, ta chỉ muốn hợp tác để giết lính NB.
Tả Đăng Phong nghĩ ngợi rồi nâng tay chỉ về hướng tây.
- Tôi muốn giết một tên trong đó.
Nữ nhân nghe vậy cười cười, lấy ra thuốc lá trong túi quần, châm lửa hút vài hơi, đưa tay mời Tả Đăng Phong đi vào.
Tả Đăng Phong liếc nhìn nữ nhân một cái rồi xoay người đi vào sân, lúctrước cô này đốt thuốc là giả, nhờ ánh lửa đánh giá hắn mới là thật. Chỉ động tác này, Tả Đăng Phong biết nữ nhân trước mắt không đơn giản.
- Tôi muốn biết rõ tất cả tình huống trong căn lầu. Các cô muốn tôi làm gì?
Tả Đăng Phong chưa vào nhà. Ngôi viện này có một phòng chính cùng mộtphòng hiên. Hai nơi đều có người, tuy không thấy bóng nhưng thính lựccủa Tả Đăng Phong gấp ba người thường, đã nghe được tiếng hít thở bêntrong.
- Cậu có thể làm được gì?
Nữ nhân nghỉ chân mở miệng.
- Trong viện có bảy người, phòng hiên năm, phòng chính hai.
Tả Đăng Phong nói rồi đến giữa sân. Nơi này có mấy ụ đá, hắn nhấc chân đá một ụ ra ngoài tường.
- Đã chậm trễ, mời tiên sinh vào trong.
Nữ nhân mặc sườn xám thấy Tả Đăng Phong phô bày năng lực hơn người, cặp mắt nhìn hắn lập tức khác xưa.
- Có chuyện cứ nói luôn ở đây. Tôi muốn biết rõ tất cả tình huống trong căn lầu.
Tả Đăng Phong lắc đầu.
- Nên vào nhà nói, ngoài này vừa lạnh vừa tối.
Nữ nhân cười nói.
- Nếu muốn nhìn rõ bộ dáng của tôi, tốn mấy cây diêm là được.
Tả Đăng Phong cười lạnh mở miệng. Ý đồ hợp tác với những người này khônglớn, nếu đối phương cung cấp manh mối không có giá trị, hắn sẽ lập tứcrời đi.
- Đóng quân tại lầu ba tầng chính là bộ đội NB 1875, bềngoài tuyên bố là đội phòng bệnh truyền nhiễm, kiểm tra đo lường nguồnnước cùng phòng dịch, thực tế là lợi dụng tiến hành thí nghiệm cơ thểngười sống, nghiên cứu các loại bệnh truyền nhiễm. Bởi bọn họ nghiên cứu phi nhân đạo, cho nên nơi đó phòng thủ rất chặt chẽ.
Nữ nhân suy nghĩ hồi lâu mới mở miệng.
- Trưởng quan của chúng gọi là gì?
Tả Đăng Phong nhíu mày hỏi.
- Thiếu tá Liễu Điền. Hôm nay chỉ huy đội đuổi theo tôi chính là hắn.
Hắc y nam tử xen vào một câu.
- Đội này có thượng cấp nào hay không?
Tả Đăng Phong lần nữa truy vấn. Thiếu tá Liễu Điền theo lời hắc y nam tử hẳn là gã phu xe.
- Hiện tại chưa rõ, vài ngày trước, chúng tôi phát hiện nạn dân trongthành mất tích một lượng lớn, mới theo dõi đến bộ đội 1875 kia, tìnhhuống biết được cũng có hạn.
Nữ nhân lắc đầu mở miệng.
- Rốt cuộc các cô là ai?
Tả Đăng Phong nghi hoặc nhìn nữ nhân cùng hắc y nam tử trước mắt.
- Tôi là Kỷ Toa, đây là đồng sự Cổ Chính Xuân. Chúng ta là ủy viên Quốcdân, nhân viên quân sự của hội điều tra