Tác giả: Agatha Christie
Ngày cập nhật: 22:54 17/12/2015
Lượt xem: 1342622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2622 lượt.
a ông lại có oai phong. Cao lớn, luôn đi thẳng người, tóc vàng, mắt xanh. Mẹ ông là người Đan Mạch. Là người đứng đầu Bộ Hải quân trong nhiều năm nên người ta gọi ông ta là “Viking”. Nước Anh đã run lên khi thấy ông nghỉ hưu vì lý do sức khỏe. Ai là người sẽ ngồi vào chỗ của ông? Cả nước thở phào nhẹ nhõm khi biết người đó là Edward Ferrier, người con rể lý tưởng của ông. Hercule Parker ngắm con người trầm tĩnh, có giọng nói nghiêm trang dễ nghe, đang ngồi trước mặt mình. Hơi gầy, ông có vẻ mệt mỏi.- Ông Poirot, ông có biết tờ tuần báo “Những tia X” không?- Thỉnh thoảng tôi cũng đọc nó – Poirot vẻ khó chịu, thừa nhận.- Thế ông có biết nó được dùng vào việc gì không – Ông Thủ tướng nói – Một phần phỉ báng, một phần ám chỉ ít nhiều ẩn ý những bí mật quốc gia có phần đúng, có phần là bịa đặt, tất cả được dùng với vẻ hoa mĩ… Từ nửa tháng nay tờ báo ấy đã báo trước cho độc giả một sự khám phá lớn về một vụ bê bối nhất hạng trong giới chính trị cấp cao nhất, về những phát giác đáng ngạc nhiên về những thối nát và những vụ biển thủ công quỹ.Hercule Poirot nhún vai.- Đó là mánh lới thường thấy. Cái ngày bị lật tẩy, độc giả thấy rõ thì họ sẽ hoàn toàn thất vọng.- Lần này thì sẽ không có chuyện đó – Ferrier đáp lại một cách khô khan.- Ông đã biết tính chất của những sự phát giác đó chứ?- Gần như là chính xác.Edward Ferrier yên lặng một lúc trước khi giải thích một cách chậm chạp và thận trọng.Câu chuyện ông kể không có gì đặc biệt. Việc xảy ra vẽ lên một ông cựu Thủ tướng không hay ho gì. Người ta tố cáo ông đã biển thủ quỹ của đảng, là một kẻ lừa bịp, lợi dụng hoàn cảnh để vơ vét cho cá nhân.Ông Thủ tướng im lặng và cuối cùng ông Bộ trưởng Nội vụ gầm lên.- Thật là ghê tởm! – Ông quát to – Ghê tởm! Thằng bất lương, cái thằng giẻ rách Perry ấy cần mang xử bắn đi.- Như vậy có nghĩa là những lời tố cáo ấy sẽ được dùng trong tờ Những tia X phải không? Poirot hỏi.- Phải.- Ông sẽ sử dụng những biện pháp đề phòng nào?- Những cái đó sẽ hình thành lời tố cáo chống lại John Hammett – Ferrier chậm rãi nói – Ông có thể chống lại tờ báo bằng cách kiện về tội phỉ báng.- Liệu ông ấy có làm như thế không?- Không! Đúng là những kẻ đó muốn như vậy. Báo sẽ phát hành với một số lượng lớn. Mọi việc đã được phơi ra dưới ánh sáng của những ngọn đèn chiếu cực mạnh.- Lần này nếu chúng thua thì chúng phải trả một giá rất đắt.- Chúng không thể thua được! – Ferrier trả lời bằng giọng âm thầm.- Tại sao?- Theo tôi… - ông George bắt đầu nói.Nhưng Ferrier đã cắt ngang lời.- Vì họ đã có ý định công bố… Đúng như vậy.- Edward thân mến! – Ông George kêu lên, bực mình một cách rõ ràng, ít có tính chất nghị viện.Một nụ cười thoáng hiện trên đôi môi của Ferrier.- Khốn nỗi, George, có lúc sự thật cần được nói ra. Đây là trường hợp này.- Ông hiểu cho, ông Poirot, tất cả những chuyện này đều là tuyệt mật. Không một lời nào – Ông George bối rối nói.- Ông Poirot hoàn toàn hiểu rõ – Ferrier nói xen vào - Nhưng có thể ông ấy không hiểu đảng Nhân dân đang bị thử thách. John Hammett tức là đảng. Đối với nhân dân Anh, ông ấy tượng trưng cho sự trong sạch, sự thật thà. Chúng tôi không có quá khứ tốt đẹp để trở thành những con người nổi bật, nhưng có thanh danh để làm chúng tôi thành những người thật thà. Và điều bất hạnh muốn rằng người đứng đầu của chúng tôi, người thật thà của nhân dân, trở thành một kẻ bất lương tồi tệ trong thế hệ của mình.Một lần nữa ông George lại gầm lên.- Ông không hiểu gì về chuyện này hay sao? Poirot hỏi.Nụ cười buồn rầu hiện lên trên nét mặt mệt mỏi của ông Thủ tướng.- Có thể là ông không tin tôi, nhưng cũng như những người khác, tôi đã bị lợi dụng. Tôi không hiểu thái độ lạ lùng của vợ tôi đối với thân phụ mình… bà ấy biết rõ tính nết của ông cụ. Chúng tôi đã buộc ông cụ phải nghỉ việc vì lý do sức khỏe, nhưng chúng tôi cũng đã thấy trước. Rồi chúng tôi bắt tay vào quét dọn…- Những chuồng bò của Augias[2'>! – Ông George càu nhàu.Poirot hơi giật mình.- Nhưng công việc thật là quá sức với chúng tôi – ông Ferrier tiếp tục nói – Khi những sự việc được đưa ra công khai, cả nước sẽ quay lưng lại với chúng tôi. Chính phủ sẽ đổ. Everhard và đảng của hắn sẽ lên nắm quyền. Ông biết cái chính trị của Everhard là như thế nào không? Hắn khôn khéo nhưng tàn bạo, hiếu chiến và không biết tự giới hạn mình. Những người ủng hộ chúng thì bất lực và nhu nhược… cái đó sẽ dẫn đến sự chuyên chính.- Chỉ cần bóp nghẹt được tất cả những cái đó! – Ông George nói.Ông Thủ tướng lắc đầu một cách chậm chạp.- Ông không tin là những cái đó có thể xảy ra chứ? – Poirot hỏi.- Ông Poirot, tôi mời ông tới vì ông là niềm hy vọng cuối cùng của tôi. Công việc rất quan trọng, rất nhiều người biết, khó mà nghĩ đến việc bưng bít nó đi. Dùng bạo lực ư? Mua chuộc ư? Không thể được và rất vô ích. Ông Bộ trưởng Bộ nội vụ đã ví nó với những chuồng bò của Augias. Phải, cần có một dòng nước sông tràn nước… một sự kỳ lạ.- Ông cần đến một Hercule – Poirot hài lòng xác nhận – Hercule là tên tôi, ông không nên quên…- Ông có thể tạo ra được những điều kỳ lạ ư, ông Poirot?- Chắc rằng ông đã cho