Tác giả: Agatha Christie
Ngày cập nhật: 22:54 17/12/2015
Lượt xem: 1342624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2624 lượt.
điều ấy là có thể vì ông cho gọi tôi đến.- Đúng như vây… Tôi nghĩ rằng sự cứu giúp, nếu có, không thể nào tới bằng những biện pháp thông thường, John Hammett là một kẻ bịp bợm. Liệu người ta có thể xây dựng được một ngôi nhà trên một nền móng mục nát không? Tôi không biết. Nhưng tôi cố thử. Ông cười với vẻ cay đắng – Những nhà chính trị, rõ ràng là như vậy, muốn yên vị bằng những lý do chính đáng.Hercule đứng lên.- Thưa ông – Anh nói – Theo kinh nghiệm thì tôi ít thích những nhà chính trị. Nếu John Hammett có ý đồ ấy với họ, tôi sẽ không ra tay. Nhưng với ông, tôi hiểu điều mà một nhà bác học đương thời đã nhận xét. Ông là một người trong sạch. Tôi sẽ làm việc này với năng lực của tôi.Anh cúi đầu chào và rời khỏi phòng.- A! Như thế đấy, đột ngột làm sao – Ông George kêu lên.- Đó là một lời khen – Ông Edward Ferrier nói.Khi Poirot đang bước xuống cầu thang thì một người đàn bà tóc vàng, cao lớn đến trước mặt anh.- Thưa ông Poirot, xin ông vui lòng quá bộ tới chỗ tôi, được không?Anh đi theo bà vào một căn phòng. Bà cẩn thận đóng cửa phòng lại. Bà chỉ cho anh một chiếc ghế và mời anh một điếu thuốc.- Ông vừa gặp chồng tôi, phải không? – Bà nói bằng giọng bình tĩnh – và ông ấy đã cho ông biết câu chuyện liên quan đến cha tôi.Poirot nhìn bà với vẻ chăm chú. Bà ta xinh đẹp, nét mặt bà lộ ra là con người có tính cách và thông minh. Là phu nhân của Tổng thống, đó là một bộ mặt bình dân, là nghĩa nữ của John Hammett, bà ta lại càng bình dân hơn.Đó là một người vợ quên mình, một người mẹ tinh ý. Bà quan tâm đến cuộc sống hàng ngày trong vai trò một người phụ nữ. Bà ăn mặc đẹp nhưng không phải là theo mốt mới nhất. Bà tham gia nhiều công tác từ thiện và bà có chân trong chương trình giúp đỡ vợ con của những người thất nghiệp. Dân trong nước kính trọng và yêu mến bà. Đó là một trong những con chủ bài của đảng.- Chắc bà đã phải đau khổ nhiều, thưa bà – Poirot nói.- Ồ! Vâng… ông không thể biết như thế nào đâu. Đã nhiều năm nay, tôi đã sợ… một cái gì đó xảy ra.- Bà không biết rõ đó là chuyện gì ư?- Không, không hiểu chút nào. Tôi chỉ biết rằng thân phụ tôi không phải… như cái mà người ta đã tưởng. Từ khi còn rất trẻ tôi đã biết rõ… đó là một kẻ lừa dối.Giọng bà bắt đầu run lên:- … Gả tôi cho Edward… và Edward bắt đầu mất tất cả.- Thưa bà, bà có những kẻ thù chứ? – Poirot bình tĩnh hỏi.Bà ta nhìn anh một cách ngạc nhiên:- Kẻ thù ư? Tôi không tin.- Tuy nhiên tôi thì tôi tin là có đấy – Poirot trầm ngâm nói.Và anh bắt đầu nói với vẻ sôi nổi:- Bà có can đảm không, thưa bà? Người ta đang chuẩn bị một cuộc chiến tranh chống lại chồng bà… cả bản thân bà nữa. Bà cần sửa soạn một sự chống lại.- Đối với tôi thì chẳng có gì là quan trọng cả! - Bà kêu lên – Chỉ có Edward phải đề phòng mà thôi!- Nói người này tức là người ta nói người khác. Thưa bà, bà nên nhớ là vợ của một vị Hoàng đế đấy.Anh thấy mặt bà tái nhợt- Ông định nói gì với tôi đây? – Bà ta nói và cúi đầu về phía anh.*Percy Perry, chủ bút tờ Những tia X, ngồi trước bàn giấy khói thuốc bay nghi ngút.Hắn người nhỏ thó và có cái đầu như đầu con chồn.- Phải – Hắn nói bằng giọng êm dịu nhưng nhớp nhúa – Người ta sẽ cung cấp cho chúng những thứ rác thải. Chúng sẽ có những cái đó! Thật là thú vị phải không ông bạn.Người trợ lý trẻ tuổi của hắn, đeo kính mát, nhìn hắn với vẻ lo ngại.- Ông không nóng nảy đấy chứ? – Anh ta hỏi lại.- Anh chờ một sự phản ứng bằng bạo lực ư? Không sợ gì cả. Không ai có gan làm thế đâu. Hơn nữa, làm như vậy thì họ đạt được gì? Bây giờ thì người ta đã chuẩn bị tất cả rồi, ở lục địa này cũng như ở châu Mỹ nữa.- Họ sẽ phải lăn lộn trong cái thùng nhào bột. Nhưng họ cũng phải làm một cái gì chứ?- Chắc chắn là như thế, họ sẽ phải cử một người đến thương lượng một cách nhũn nhặn…Cùng lúc ấy chuông điện thoại reo lên. Percy Perry nhấc máy.- Ai vậy? Được, cho vào.Hắn đặt máy, cười nửa miệng.- Họ giao công việc cho tên người Bỉ kỳ cục này! Hắn nhập cuộc. Hắn muốn biết cuộc chơi của chúng ta.Hercule Poirot xuất hiện. Anh ăn mặc một cách cẩn thận: một chiếc áo khoác trắng cài cúc đàng hoàng.- Rất hân hạnh được làm quen với ông, ông Poirot – Percy Perry nói – Ông muốn tham dự cuộc đua ngựa ở Ascot ư? Không à? Ồ! Tôi cứ tưởng như vậy.- Tôi được khen ngợi nhiều quá – Nhà thám tử trả lời – Người ta thích có những ấn tượng tốt – Anh nói thêm và nhìn một cách vô tư vẻ mặt khó coi cùng cách ăn mặc cẩu thả của nhà báo, nhất là khi anh có những ưu thế tự nhiên.- Ông muốn gặp tôi về vấn đề gì vậy? – Perry lạnh lùng cắt ngang.Poirot cúi đầu về phía trước, vỗ vào cái đầu gối mềm của chủ nhà, cười tinh quái:- Tống tiền.- Ông muốn nói cái quỷ gì vây?- Một con chim nhỏ nói với tôi rằng… vào một lúc nào đó, ông sẽ đưa ra một vài bài có trọng lượng lớn trên tờ báo của mình một cách dí dỏm, tài khoản trong nhà băng của ông sẽ lớn lên đột ngột… Nhưng đó chỉ là những lời nói suông thôi, chứ thực tế thì không có những bài báo như vậy.Poirot ngồi thẳng lên với vẻ hài lòng.- Ông cho đây là một sự thóa mạ ư? – Chủ nhà hỏi.Poirot cười một cách thận trọng:- Tôi tin chắc là ông không làm nh