pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thám Tử Kỳ Duyên

Thám Tử Kỳ Duyên

Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh

Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015

Lượt xem: 1344306

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4306 lượt.

a, lo cứu cho cái bụng của mình đã. Viên cá nóng mặn mà thật đấy, cắn vào một miếng đã thấy vị ngon tuyệt dâng lên quấn lấy đầu lưỡi.


- Quá tuyệt! – Tôi vừa ăn vừa trêu tức Khôi Nguyên.


Có một đôi tình nhân ngồi ở chiếc ghế đá bên cạnh – cách chỗ chúng tôi khoảng mười mét – thỉnh thoảng liếc nhìn chúng tôi.


“Rọt... rọt... rọt...”


- Tiếng gì vậy nhỉ? Anh có nghe không Khôi Nguyên.


- Tôi có nghe thấy gì đâu.


“Rọt... rọt... rọt...”


- Đó, rõ ràng là tôi nghe thấy mà. Tiếng kêu từ đâu phát ra thế nhỉ?


- Cô thật là lắm chuyện, lo ăn đi, quan tâm gì mấy chuyện vớ vẩn.


“Rọt... rọt... rọt...”


- A, thôi chết rồi Khôi Nguyên ơi! Tiếng kêu phát ra từ trong bụng của anh đấy.


- Đừng có nói sàm, hừ...


- Thật đấy!


- Đưa đây! – Khôi Nguyên dành lấu hộp đậu khuôn chiên trên tay tôi.


- Ứ chịu đâu, trả lại cho tôi. – Tôi làm điệu bộ của trẻ con đang giận.


- Tôi phạt, không cho cô ăn nữa. Tôi sẽ ăn hết, ai biểu cô...

Thế là, Khôi Nguyên ngồi chấm tương ăn hết chỗ cá viên chiên của tôi. Để lại cho tôi toàn đậu khuôn đã nguội ngắt.


Mặc dù anh ấy dành ăn hết phần ngon của tôi, nhưng tôi thấy trong lòng rất vui sướng, đó là một kỷ niệm đáng nhớ. Hình ảnh người con trai ấy ngồi ăn như một đứa trẻ, ở ghế đá công viên một chiều nắng nhẹ; khảm vào ký ức tôi giống như vết đinh đóng sâu vào lòng đá cuội.


(...)


Ăn xong chúng tôi vào siêu thị mua sắm những đồ dùng cần thiết, và thức ăn về nấu bữa tối.


Khôi Nguyên có nhiệm vu đẩy xe, bây giờ tôi chính là boss, tôi phải ra dáng bà chủ chứ!


- Khôi Nguyên cho xe lại đây!


Tôi đạt vào xe mấy chai xà bông tắm và gội đầu. Thêm một chai nước xả comfort loại chai lớn.


- Cô mua gì mà nhiều vậy hả?


- Anh đừng hỏi nữa, cứ việc làm công việc của anh ta đẩy xe và trả tiền. Về nhà tôi sẽ gửi lại cho anh đầy đủ.


- Cô cứ làm tôi là kẻ keo kiệt không bằng. Chẳng qua là tôi lười đẩy xa quá thôi. Ai lại bắt đàn ông con trai đẩy xe như thế chứ hả. – Khôi Nguyên nói lớn.


- Đó là, không có baby đấy! Anh thấy mấy ông chồng kia không? Người ta vừa đẩy theo hàng hóa vừa đẩy cả đứa con nữa thế mà họ có than vãn gì đâu. Còn đôi tình nhân kia nữa, anh xem người đàn ông đó galant chưa, họ đang cười chúng ta đấy.


- Lại là họ, cô làm ơn có lý lẽ chút đi. Họ là vợ chồng với nhau, còn tôi và cô...


Khôi Nguyên bỏ lửng câu nói, hình như anh ấy cảm thấy rất khó khăn để nói ra câu: “chúng ta không phải là vợ chồng”


Phải rồi, anh ấy nhắc tôi mới nhớ. Chúng tôi đã là gì của nhau đâu kia chứ! Tôi đã đòi hỏi ở anh ấy quá nhiều rồi. “Mày thật là... mày hơi quá trớn rồi đó Ngọc Diệp... mày hãy làm ơn nhìn lại mình đi... anh ấy đã là gì của mày đâu kia chứ...”


- Cô bị làm sao vậy?


- Không sao cả, chúng ta mua thêm một ít đồ nữa rồi về thôi. – Giọng điệu của tôi trầm xuống hẳn.


(...)


Chúng tôi ra bãi giữ xe mang theo những giỏ đồ. Khôi Nguyên cũng thấy tâm trạng tôi có sự thay đổi. Anh ấy không nói gì cả mà quan tâm tôi bằng hành động. Anh ấy chủ động mang mủ bảo hiểm cho tôi, xách đồ dùm tôi...


- Anh đưa tôi giữ đồ cho, anh giữ rồi sao mà chạy xe được.


- Được rồi, ngồi sau nhớ ôm sát tôi vào nhé!


- Ừm. Anh cho xe chạy đi.


Khôi Nguyên chở tôi về, trên đường đi chúng tôi không nói với nhau câu nào cả. Anh ấy cho xe đi rất chậm...


- Ngọc Diệp, ôm thật chặt tôi nhé!


Tôi ôm Khôi Nguyên như lời anh ấy nói.


Đến chỗ có lối rẽ xuống đường Phạm Hồng Thái. Khôi Nguyên bất ngờ cho xe chẻ sang, rồi tăng tốc vụt một mạch đến chỗ có tấm biển khu phố văn hóa, anh ấy nhanh gọn cho chiếc cào cào tấp qua, rồi đi sâu vào con hẻm ngoằn nghoèo với nhiều ngã rẽ giống như một mê cung.





Chương 41

---

Chúng tôi về lại căn nhà trên đồi trà,

Lúc này, tôi mới hỏi Khôi Nguyên:

- Khi nãy sao đột nhiên anh lại rẽ qua đường Phạm Hồng Thái vậy? Còn chui vào con hẻm mê cung đó nữa?

- Tôi cắt đuôi những tên do thám đấy.

- Những tên do thám ư?


- Cô không để ý đấy thôi, chúng đã theo đuôi chúng từ lúc sáng kia.

- Sao tôi không thấy dấu hiệu khác thường nào vậy nhỉ?

- Cặp tình nhân ngồi bên trái chúng ta lúc ở công viên cũng chính là hai vợ chồng gặp trong siêu thị đấy.

- Sao có thể như vậy được, rõ ràng là hai cặp khác nhau mà.

- Hừ, đó chỉ là thủ thuật hóa trang thôi. Mặc dù bọn chúng đã thay đổi vẻ bề ngoài, nhưng làm sao có thể qua mắt được tôi kia chứ! Tôi là cha đẻ của trò chơi đó mà.

- A, bây giờ tôi mới nhớ, cặp tình nhân đó có mang theo một cái va li, nếu đúng như anh nói, thì đó là đồ nghề tác nghiệp rồi.

<