XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thám Tử Kỳ Duyên

Thám Tử Kỳ Duyên

Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh

Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015

Lượt xem: 1344309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4309 lượt.

ến cảm xúc của tôi. Khay thức ăn trên bàn lúc này đã nguội ngắt.


Tôi không phải chờ đợi lâu, khoảng mười lăm phút sau, Khôi Nguyên trở lại nhà. Nhưng, anh ấy không đi một mình, anh đi với một người khác, và... đó là, một người con gái. Cô ta rất đẹp, rất xinh, rất quyến rũ.


Nữ nhân đi cùng anh ấy là một cô gái xuân xanh vừa tầm đôi mươi.

Vóc người mình hạt sương mai, phong thái đại tiểu thư kiêu sa cá tính, không hề mèo nheo, nhu nhược.


Cô tiểu thư có vẻ ngoài lạnh lùng băng giá ấy, mặc trên mình chiếc áo sơ mi trắng mỏng, loại áo được thiết kế dành riêng cho cô ấy. Người đẹp mặc quần tây màu đen, quần cũng như áo, được may đo đúng chuẩn mực. Ngay cả đôi giày của cô nàng cũng vậy, nó đẹp một cách lạ lùng, đẹp một cách mà người ta muốn “soi” để chê lắm! Mà không thể chê được. Y phục quyến rũ một phần, mà vóc dáng của người mặc tuyệt nhiên là quyến rũ mê đắm lòng người.


Cô nàng tóc hạt dẻ buông xõa ngang lưng.


Khuôn mặt trái xoan mỹ miều, nét đẹp ngưng tụ ở chiếc cằm duyên dáng đầy đặn.


Dưới vầng trán trâm anh ấy là cặp mày thanh thanh nhã nhặn.


Đôi mắt của nàng ta mới xứng thật danh hiệu đệ nhất mỹ nhân. Mắt nàng to tròn, đường nét sắc sảo, mi cong cỏ mượt, suốt tựa hồ thu.


Sóng mũi cao cao rõ là bậc nữ nhân quý phái.


Đôi môi trái tim của nàng thắm đỏ như đóa son môi.


Nàng không cười.


(...)


- Giới thiệu với cô đây là Ngọc Trinh, trợ lý của tôi. Còn đây là Ngọc Diệp – cái cô ham ăn, ham ngủ mà huynh viết trong thư cho muội đó. – Câu nói của Khôi Nguyên dành cho tôi, một kẻ ham ăn, ham ngủ... làm lòng tôi thắt lại.


Ngọc Trinh khẽ cúi đầu chào tôi, nét mặt vẫn lạnh như băng. Đôi trai tài, gái sắc đó đứng bên nhau thật xứng đôi vừa lứa. Tự dưng tôi chạnh lòng, cảm thấy tự ti, mặc cảm lắm!


Tôi cúi đầu đáp lễ:


- Chào cô, Ngọc Trinh.


Cô ấy thật lạnh lùng, khô khốc. “xứng đôi đấy, cả tính cách cũng tương đồng nữa.” Tôi thầm thì với cõi lòng.


- Ngọc Trinh sẽ ở đây với chúng ta. – Khôi Nguyên tuyên bố như vậy đó.


Tôi lặng thầm, không biết phải xử trí thế nào. Bởi đầu tôi lúc này rất rối. Tôi đang rất hoang mang.


- Muội sẽ về văn phòng.


- Sao vậy muội muội? (cách thân mật Khôi Nguyên dùng để gọi Ngọc Trinh)


- Bức thư mà huynh gửi cho muội.


- Có vấn đề gì sao?


- Không. Theo ý muội, chia ra sẽ tốt hơn.


- Cũng được.


- Vụ án ở Hà Thành tình hình rất lạc quan. Chắc anh Vũ sẽ sớm lo xong, rồi về đây giúp chúng ta thêm một tay.


- Vụ này một mình huynh giải quyết được rồi, huynh chỉ viết thư kể cho muội nghe về vụ án ly kỳ huynh đang giải quyết, không ngờ muội lại bỏ cậu Vũ để về đây giúp huynh. Huynh còn chưa phạt muội cái tội không thèm tuân theo chỉ thị giám đốc đấy nhé! – Khôi Nguyên cốc nhẹ tay lên trán nàng ấy, hai người quả tình là thân mật hơn mức bình thường.


- Ở đó một mình anh Vũ là dư sức rồi.


- Có phải muội bị quyến rũ bởi vụ án huynh đang theo đuổi không vậy?


- Có hai lý do muội quay lại, một như huynh đã nói.


- Còn lý do thứ hai?


- Huynh cũng biết mà.


Khôi Nguyên nhìn rất kỹ khuôn mặt của người trợ lý. Nét mặt cô ấy vẫn lạnh lùng, vô cảm. Rồi bất ngờ anh nắm lấy tay nàng ta kéo lại ghế sofa.


- Muội ngồi xuống đây đã, chắc muội chưa ăn gì rồi, lại đây nào muội muội! Thức ăn này dành riêng cho muội đấy.


- Huynh nói dối.


- Thôi được rồi, huynh nhận, đây là, lúc nãy Ngọc Diệp nấu cho huynh, nhưng huynh chưa kịp ăn.


- Vậy thì huynh ăn đi!


- Nhưng huynh không thấy đói, lát nữa đói huynh sẽ ăn, còn muội muội của huynh đi đường xa chắc chắn là đói lắm rồi. Ngồi xích lại đây nào!


- Vẫn như mọi khi sao?


- Không thay đổi.


- Ở đây không tiện đâu.


- Có gì đâu mà không tiện.


- Chị Ngọc Diệp sẽ cười cho đấy.


- Không sao, tôi sẽ đi.


- Chị đi đâu?


- Tôi lên lầu có chút việc.


- Phải đấy Ngọc Diệp, cô tránh mặt một lát đi. Muội muội của tôi ngại ngần vì có cô đứng gần đấy.


- Huynh, sao lại nói vậy, chị Ngọc Diệp cứ ngồi lại đây đi, không sao đâu.


- Hai người cứ tự nhiên. - Tôi đắng lòng, quay mặt bước vội lên gác.


- Chị Ngọc Diệp. – Ngọc Trinh gọi với theo.


- Mặc kệ cô ấy đi muội muội. Nghe lời huynh, ăn chút gì đó, rồi từ từ huynh muội mình sẽ bàn về vụ án, chắc chắn là muội sẽ bị cuốn hút cho mà xem.


- Được rồi, để muội tự làm lấy.


- Không có cãi lời huynh.


Tôi ngồi ở bậc thang, lén nhìn họ.


Ngọc Trinh ngồi xích lại gần Khôi Nguyên, để anh ấy tự tay đút cơm cho ăn.


- Cũng được đấy. – Cô ta khen thức ăn tôi nấu cũng tạm.