Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh
Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015
Lượt xem: 1344218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4218 lượt.
t khỏi bàn tay khỏe khoắn của ảnh nhưng đành bất lực.
- Này, anh kia! Buông tay cô ấy ra! - Đình Văn nói dữ.
- Hừm… - Khôi Nguyên phóng ánh sắt lạnh nhìn Đình Văn. Anh ấy nhất quyết kéo con đi cho bằng được.
- Đi với tôi nào Ngọc Diệp!
- Tôi… nói… lại… một… lần… nữa… Buông… tay… cô… ấy… ra… ngay! - Đình Văn nhấn mạnh từng tiếng.
Những người xung quanh quay lại nhìn tụi con. Sự thể sẽ rất lình xình nếu con không nhanh trí gỡ rối. Con quay sang nói với Đình Văn:
- Xin lỗi anh Văn, em đi với anh ấy một lát, không sao đâu anh cứ yên tâm. Có gì em sẽ nhắn tin cho anh sau. Chào anh!
- Như vậy liệu có ổn không? - Đình Văn đặc biệt quan tâm đến con. Nét mặt của anh ấy rất lo lắng.
- Em ổn mà, anh đừng lo.
- Được rồi, - sau đó, Đình Văn quay sang nói với Khôi Nguyên, - anh hãy coi chừng đấy, nếu dám động đến một sợi tóc của Ngọc Diệp tôi sẽ không để yên đâu.
- Hừm... câu đó phải tôi nói mới phải. - Khôi Nguyên nhếch mép, thái độ cao ngạo dắt theo con ra ngoài quán cà phê. Ảnh lấy cái mũ bảo hiểm đưa cho con, nói sắt lạnh:
- Cô mang vào! Rồi lên xe.
Con mang mũ vào rồi lên chiếc cào cào màu xanh lá cây quen thuộc. Khôi Nguyên nổ máy xe, vặn ga phóng thẳng một mạch; anh ấy điên mất rồi, nên chạy xe như ăn cướp. Tốc độ chóng mặt khiến con phải ôm cứng lấy ảnh. Cũng may đang ở đoạn đường vắng vẻ nếu không sẽ rất nguy hiểm.
- Anh chạy chậm thôi! - Con hét lên.
- Tôi là tay đua số một, cô quên rồi sao?
- Số một, số hai gì chứ! Chạy như vậy nhỡ đụng phải người ta thì sao?Anh không tiếc mạng mình thì hãy nghĩ cho người khác với, làm ơn đi!
Khôi Nguyên giảm tốc độ, cho xe tấp vào bên đường. Ảnh xuống xe, móc mũ bảo hiểm lên cần lái rồi đi lại phía mõm đất, bên dưới là vực thẳm sâu hun hút, ánh trăng kỳ ảo, trăng tròn vành, treo lơ lửng gữa không trung. Cảnh vật huyền mộng nên thơ, pha đôi chút gam màu lạnh lẽo. Con cũng xuống xe đi lại chỗ ảnh, nhìn theo lưng ảnh, con mở lời trước.
- Anh tìm tôi có việc gì không?
- Cô đừng bao giờ gặp lại tên đó (ám chỉ Đình Văn) nữa. – Giọng anh ấy khô khốc.
- Lý do?
- Trực giác nói cho tôi biết hắn không phải là người tốt.
- Trực giác? Hừ, lúc nào cũng trực giác, trực giác; anh ấy còn tốt gấp trăm ngàn lần anh đó Khôi Nguyên. Anh ấy không bao giờ lợi dụng tôi như anh. - Con nặng lời.
- Cô vẫn còn đay nghiến chuyện đó sao? Xem ra tôi đã lầm cô là một người ngây thơ, nhẹ dạ, tốt bụng và dễ tha thứ.
- Thôi đủ rồi, anh đưa tôi đến đây chỉ để tranh cãi những chuyện này thôi sao?
- Ngày mai tôi sẽ đi.
Nghe Khôi Nguyên nói ngày mai ảnh sẽ đi, con bàng hoàng. Con bắt đầu thấy lo lắng, có phải là ảnh sẽ rời xa con mãi mãi không sơ Bình? Anh nói sẽ đi. Vậy anh sẽ đi đâu? và làm gì? Còn vụ án thì sao đây?
- Anh đã bỏ cuộc rồi à? Vụ này quá khó ư? - Con khích tướng ảnh.
- Ai nói với cô là tôi bỏ cuộc? Tôi đi chuyến này là vì công việc. Tôi đã có đáp án rồi, đây là bước cuối cùng để kết thúc vụ án.
- Anh có đáp án rồi sao?
- Vừa rồi tôi có đến gặp bà Hiền, và đã biết được những manh mối hết sức quan trọng. Tôi đến gặp cô là để cảnh báo với cô: Trong tình hình hiện nay, cô nên cẩn trọng, tốt nhất là không nên ra ngoài, hay gặp ai. Cô chịu khó đi, vì mọi việc sắp kết thúc rồi. Sau khi, tôi trở lại cô sẽ được tự do.
- Tại sao tôi phải nghe anh?
- Vì quyền lợi của cô Ngọc Diệp à! Và tôi có lời khuyên cho cô.
- Nói đi!
- Đừng có suốt ngày nghĩ về tôi nữa.
- Ha, buồn cười thật đấy. Anh dựa vào đâu mà nói là tôi nghĩ về anh suốt ngày hả? Đồ trơ trẽn.
- Dựa vào đôi mắt của cô, nó đã tố cáo hết rồi.
- Vớ vẩn, anh đừng có nói xằng nói bậy. Chẳng qua, do tôi mất ngủ nên mới vậy thôi.
- Cô còn gặp ác mộng sao? - Khôi Nguyên tỏ ra quan tâm.
- Nếu không còn gì để nói nữa thì anh chở tôi về đi. Tôi thấy mệt trong người, muốn ngủ sớm.
- Cô như vậy, tôi đi không an tâm chút nào.
- Anh quan tâm đến tôi như vậy ư? - Con nhếch mép.
- Ừm. Cô là khách hàng của tôi, tôi có trách nhiệm phải bảo vệ sự an toàn cho cô. Cô đừng quên chúng ta đã phát hiện được những gì ở căn nhà đó. Là hài cốt, là người chết đó Ngọc Diệp. Hãy nghe tôi lần này. Hãy chuyển đến nhà Quốc Việt mà ở, tôi đã nhờ Quốc Việt coi sóc cô rồi nên cứ yên tâm. Nhé! Ngọc Diệp.
- Anh đừng có nghiêm trọng hóa vấn đề, tôi lớn rồi, tôi tự biết lo cho mình. - Con ngoan cố.
- Thôi được rồi, tùy cô vậy. Nhưng hãy nhớ bảo trọng, mọi việc phải hết sức cẩn thận.
- Ok, tôi hứa với anh. Tôi sẽ thận trọng.
- Để tôi đưa cô về.
- Còn chuyện này nữa tôi muốn hỏi anh.
- Chuyện gì?
- Về vụ án, anh có nghĩ cô Hoàng Lan chết là vì tình không? Theo những gì bà Hiền kể, tôi nghĩ cô ấy đã mắc bệnh hiểm nghèo. Anh thấy có lý chứ?
- Không đơn giản như vậy