XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thám Tử Kỳ Duyên

Thám Tử Kỳ Duyên

Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh

Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015

Lượt xem: 1344217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4217 lượt.

đâu Ngọc Diệp.

- Tôi biết ngay thế nào anh cũng nói vậy mà. Nhưng cô ấy có những triệu chứng của căn bệnh ung thư như: chảy máu cam, ho ra máu, nôn mửa, cơ thể gầy rạp xanh xao...

- Những hiện tượng giống nhau chưa chắc cùng bản chất.

- Thế còn những bộ hài cốt chúng ta tìm được dưới tầng hầm? Bà Hiền kể: từ ngày ông Trịnh Vỹ dọn về căn nhà đó, ông ấy thường hay cúng bái vào tháng oan hồn. Hay chăng ông ấy đã làm điều gì đó? Cũng không loại trừ khả năng chính ông ấy đã giết chết những người kia rồi giấu xác họ dưới tầng hầm.

- Tôi đã từng nghĩ đến giả thiết đó. Có lần ông ấy đã đánh cho Hoài Phong một trận vì cái tội chơi ở phòng khách. Hoài Phong đập nắp chai làm bánh răng cưa, ông Trịnh Vỹ phát hiện và nỗi trận lôi đình, vì sao vậy? Vì ông ấy sợ sự thật sẽ bị bại lộ, ông ấy muốn che giấu điều gì? Những bộ hài cốt cô Ngọc Diệp à! Ông ấy cúng bái là vì những bộ hài cốt đó. Ông ấy có rất nhiều tiền, tiền đó từ đâu? Làm thầu xây dựng vào thời điểm đó thì không có khả năng mua đứt một ngọn đồi. Tôi đang chờ đợi kết quả tái tạo khuôn mặt từ những bộ hài cốt mà chúng ta tìm được, khi đó, với những suy luận sắt bén, tôi sẽ đem sự thật ra ngoài ánh sáng.

- Anh đi bao lâu thì về? Anh đi đâu tôi muốn biết.

- Tôi không thể nói thời gian và địa điểm cụ thể.

- Anh lại bí mật với tôi. Bao giờ anh cũng vậy, hình như anh không tin tôi thì phải. - Con trách ảnh.

- Cô hiểu lầm rồi Ngọc Diệp, đó là kỹ năng nghề nghiệp của tôi, sau này cô sẽ hiểu.

- Thôi được rồi, cứ làm theo ý anh đi.

- Để tôi đưa cô về.


Một buổi tối nặng nề không thể chợp mắt được, phần vì chuyện liên quan đến Khôi Nguyên, phần vì sợ gặp ác mộng; tinh thần con mệt mỏi rã rời. Vừa mới sớm tinh mơ, đã nhận được cuộc điện thoại. Đó là điện của Đình Văn, anh ấy muốn mời con đi ăn sáng. Con mệt mỏi nhận lời ảnh, chưa kịp điểm trang xong thì ảnh đã đến tận cửa rước đi. Sau khi, dùng xong buổi điểm tâm; anh Văn chở con đi dạo quanh thành phố, và những nơi có phong cảnh đẹp; với hy vọng sẽ làm cho tâm trạng của con được tốt hơn. Ngồi trên chiếc xe mui trần đắc tiền, đi dạo cũng có cái thú của nó. Tụi con dừng lại ở một địa điểm lý tưởng nói chuyện. Nơi đó, là đồi thông vi vút gió, làn gió mát rượi mơn trớn lên khuôn mặt; dang rộng vòng tay hít thở và đón gió thật tuyệt vời. Bên dưới đồi thông là hồ nước xanh rì màu ngọc bích, cảnh vật nên thơ lãng mạn. Đình Văn bấy giờ mới hỏi con:

- Anh chàng đó (ám chỉ Khôi Nguyên) là người đang theo đuổi em đúng không?

- Sao anh lại nghĩ vậy?

- Nhìn ánh mắt anh ta là biết ngay. Thế em không thích anh ta sao?

- Em với anh ấy chỉ là bạn bè thôi. Anh đừng hiểu lầm. - Con nói câu đó mà lòng cảm thấy hổ thẹn, vì mình thật gian dối, sống không thật.

- Anh hiểu mà. Vì anh từng bị theo đuổi nên anh rõ hơn ai hết.

- Chuyện của anh tính khi nào mới dứt khoát với hai bên gia đình?

- Chắc ít ngày nữa thôi.

- Chúc anh thành công!

- Cám ơn em!

- Ơn nghĩa gì anh, mình là anh em kết nghĩa với nhau mà.

Con mỉm cười, câu nói đó cũng là bóng gió cho ảnh hiểu, con chỉ coi ảnh như anh em thôi, chứ không có ý gì khác hơn. Vì trái tim con đã trót trao một người khác. Tóm lại, con là hoa đã có chủ, cấm ai được xâm phạm. Nét mặt của Đình Văn buồn đi thấy rõ. Cũng tội nghiệp cho ảnh, tình duyên ngang trái, đẹp trai, thành đạt là vậy mà vẫn chưa tìm được đối tượng ưng ý. Đến khi tìm được rồi, thì người đó lại thuộc về người khác. Đình Văn có trách thì nên trách ông trời, tự dưng lại đưa Khôi Nguyên xuống cắt đứt sợi tơ tình của ảnh.

- Em cũng lo mà tính chuyện trăm năm luôn đi, cũng đâu còn trẻ con nữa.

Đình Văn bỗng nhiên đề cập đến chuyện chồng con, làm Ngọc Diệp phải suy nghĩ, liên tưởng đến một ngày lấy Khôi Nguyên làm chồng, và... chết tiệc! Nhưng, điều gì đến cũng sẽ đến mà. Đêm động phòng hoa chúc, “buộc lòng” phải làm cái chuyện đó với ảnh, ôi, “đúng là tai họa!”

- “...”

- Ngọc Diệp,

- À, về chuyện đó thì...em... em... nói chung là em còn trẻ chán. Phụ nữ ba mươi chưa phải là ế!

- Em thì không đến nổi ế rồi. Nhưng mà... - Đình Văn bỏ lửng câu nói.

- Em bắt đầu thấy lạnh rồi, mình về đi anh.

Con muốn Đình Văn đưa con về, con cần được yên tĩnh, nằm trên giường nghĩ về Khôi Nguyên, và đánh một giấc. Đã mấy đêm con mất ngủ rồi.

- Ừm, chúng ta đi thôi.

Con người của Đình Văn rất dễ chịu. Ảnh luôn làm theo ý thích của con, nhiều lúc con muốn ảnh dữ dằn hơn chút nữa cũng không được, bản tính của ảnh đã vậy rồi. Chia tay anh Đình Văn, con vào nhà; trước tiên phải tắm rửa cơ thể cho mát mẻ. Mấy ngày hôm nay trời rất nực, mồ hôi mồ kê nhếch nhác khó chịu. Theo thói quen con bật công tắt, vặn máy nước nóng ở mức vừa phải, hứng nước đầy thau. Gội đầu xong, mới bắt đầu trút bỏ hết lớp y phục mặc trên người. Mái tóc của con ướt nhèm, nước chảy nương theo từng đường cong gợ