Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh
Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015
Lượt xem: 1344227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4227 lượt.
đối tượng có qua lại thân thiết với ông Trịnh Vỹ?
- Những người đó hình như là đối tác làm ăn của ông Vỹ, sau này ông Vỹ đã cho họ thuê lại căn nhà trên đồi trà, họ ở được gần mười năm đấy.
- Bác còn biết thêm thông tin gì về những người đó không?
- Bác cũng chỉ biết nhiêu đó thôi, hơi đâu mà quan tâm đến những kẻ đó. Toàn là một lũ đầu bò, nghiện rượu và cờ bạc.
Mình thấy Khôi Nguyên hơi chau mày, Khôi Nguyên điềm tĩnh, chậm rãi hỏi ông Ca Lạy:
- Vậy là bác biết chút ít về họ?
- Không phải bác, mà là chú ấy. Chú Bính thường qua lại với họ, chính chú ấy là người dẫn những người Hoa kia đến nhà ông Vỹ.
Thông tin đó mới thật sự là thông tin vô vàn quý giá mà Khôi Nguyên muốn tìm. Tuy anh ấy không biểu hiện sự phấn khích ra bên ngoài, nhưng mình dám chắc, trong lòng anh ấy rất sướng. Khôi Nguyên muốn ông Ca Lạy dẫn anh ấy và mình đến nhà chú Bính Lù ngay. Thời gian là vô cùng quý giá, sẽ còn nhiều việc phải làm nữa, nên cần phải khẩn trương.
---
Nhưng, tụi mình vừa đứng lên, định chào bà Hai đang ngồi cụ rụ trên ghế mây, rồi cùng ông Ca Lạy, rời đi, thì mình đã vô cùng ngạc nhiên sửng sốt. Khôi Nguyên không hiểu trong đầu anh ấy nghĩ gì, vì anh ấy rất bình tĩnh... còn mình thì khác... tim mình đập loạn xạ... xém chút nữa mình đã ngã nhào xuống ghế.
Chương 17
---
Mụ Thùy Dung lù lù xuất hiện trước ngưỡng cửa. Mụ ấy đã đi theo tụi mình, nhưng làm sao mụ ấy có thể biết được? Hay là, mình đã lo lắng thái quá! Chẳng qua, mụ Thùy Dung đến nhà ông Ca Lạy, có chuyện riêng, tình cờ lại gặp mình và Khôi Nguyên.
Nhưng, nói gì thì nói, vừa trông thấy mụ là mình đã giống như con chuột nhắc gặp phải con mèo thành tinh.
Khôi Nguyên vẫn tỏ ra điềm tĩnh như không có chuyện gì, điềm tĩnh đến mức anh ấy đã mở lời trước mụ Thùy Dung, anh ấy làm ra vẻ lịch sự:
- Chào bà! Chắc bà còn nhớ tôi chứ?
Mụ Thùy Dung nhe hàm răng đen sì ra, mụ cười rất thâm, rồi “dịu dàng” đáp:
- Sao lại không nhớ, tôi có lời khen cho cậu đấy, chàng “nhân viên sở tài nguyên” ạ!
- Cám ơn bà đã quá khen!
Biết không thể làm gì được Khôi Nguyên, nên mụ nhìn xéo qua mình. Mụ lườm, huýt… sau đó, nói dằn từng tiếng:
- Những… kẻ… điêu… ngoa… sẽ… không… có… kết… quả… tốt… đẹp…đâu.
Mình bị thái độ đáng sợ và lời nói của mụ tác động, mình bước lùi lại một bước. Có lẽ mình sẽ bỏ chạy nếu Khôi Nguyên không nắm lấy cổ tay mình.
Ông Ca Lạy, lúc này mới chịu lên tiếng:
- Bà đến đây có việc gì không?
Giọng nói của ông rất khô khốc, có vẻ như ông không ưa mụ cho lắm.
Mụ cười khằn khặc, rồi đáp:
- Ông tiếp khách như vậy sao ông Ca Lạy? Tôi đang đi tìm con mèo, vô tình đi ngang qua đây nên ghé vào thăm vợ chồng ông đó thôi. Nghe nói, thằng con của ông vẫn đang ở trong đó… tôi cũng từng ở đó ra nên tôi đồng cảm hơn ai hết, rồi cậu Bo, con ông cũng sẽ trở về nhà một ngày thôi. Nhưng ông cũng nên thường xuyên cầu nguyện đi, vì ở trong đó thời tiết không lành như ngoài này đâu.
Và mụ tiếp tục cười khằn khặc.
Hình như ông Ca Lạy, cũng sợ mụ. Ông không dám quát nạt, hay đuổi mụ ra khỏi nhà. Còn bà Hai thì chẳng khác gì con thỏ gặp phải hổ báo. Bà Hai dồn hết can đảm, chỉ để đứng lên và đi nhanh vào phòng, khóa cửa lại không cho ai vào.
Mụ Thùy Dung thật là đáng kinh, ở mụ ta có thứ gì đó khiến người ta bất an, lo lắng và dựng hàng phòng thủ.
Chỉ có Khôi Nguyên là lì lợm nhất.
Ảnh cắt ngang tràng cười điên loạn của mụ:
- Bà cũng chuẩn bị tinh thần đi là vừa.
Mụ ngưng bặt tiếng cười, đứng trơ ra, một lát sau mụ nghiến răng, nói bằng giọng cổ:
- Mày nói vậy là có ý gì?
- Ý gì đâu thưa bà, cũng đã lâu rồi, bà không ghé thăm những người bạn cũ của bà còn gì. Bất cứ lúc nào bà muốn trở lại cái trại đó – bệnh viện tâm thần – thì tôi cũng sẵn sàng giúp bà.
- Mày… - Mụ cứng họng.
Lúc này, mình mới có đủ bình tĩnh để quan sát mụ. Mụ vẫn mặc trên người chiếc đầm đỏ như ngày đầu tiên mình và Khôi Nguyên đến nhà mụ. Nhưng lần này móng tay, móng chân và môi son của mụ đã khác trước. Mụ quét lên những cái móng dài ngoằn co quắp, đôi môi dày nạc như đít vịt thứ màu đen thẫm gớm ghiếc, đôi mày mụ kẻ đường xăm dài đến tận mang tai, hai mắt to như mắt bò với hàng lông mi uốn cong. Cơ thể mụ đi mưa phả ra mùi tanh tưởi khiến người đứng bên cạnh muốn lộn mửa. Mụ giống như một con cóc hôi hám, chứa toàn những nọc độc chết người.
- Chúng ta đi được chưa bác Ca Lạy?
Khôi Nguyên thấy đã đến lúc phải đi làm công việc của mình, không nên mất thời gian với mụ cóc già nữa.
- Được rồi cậu Khôi Nguyên.
Sau đó, ông Ca Lạy quay sang nói với mụ:
- Nếu không có việc gì thì hẹn bà lúc khác rảnh rỗi chúng ta sẽ “nói chuyện”.
Ông Ca Lạy muốn đuổi khéo mụ.
Mụ tức ói máu, nhưng giả vờ ra mặt không có gì. Mụ “nhẹ nhàng” xuống nước:
- Ông đi đâu mà vội thế?
- Bà hỏi để làm gì, không liên