Chinh Phục Mĩ Nam Thiên Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh
Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015
Lượt xem: 1344230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4230 lượt.
ta.
- Không sao đâu ạ! Lỡ đến đây rồi chẳng lẽ lại về tay không. Cháu có ý này bác xem có được không nhé!
- Cậu nói thử đi.
- Chúng ta khoan hãy vào đã, cháu muốn ở bên ngoài quan sát một chút, xem tình hình thế nào rồi tính.
Ông Ca Lạy suy nghĩ rất nhanh rồi đáp:
- Cũng được, đi theo tôi!
Tụi mình đi theo ông Ca Lạy, đứng nép bên khe cửa nhìn vào bên trong nhà. Có năm người đang ngồi uống rượu ca hát, một người đàn bà thỉnh thoảng từ dưới bếp bước lên sau khi nghe tiếng quát gọi, cô ấy mang theo những đĩa thức ăn phục vụ đám bợm nhậu kia.
Ông Ca Lạy nói khe khẽ:
- Cô ấy là thím Lưu, một người phụ nữ đảm đang hiền hậu, không hiểu sao lại lấy phải thằng em của bác, cậu thấy đó – một thằng bét rượu.
- Bính Lù là người nào kia ạ?
- Nó đấy cậu Khôi Nguyên, cái thằng có vết sẹo bên má trái đó.
Mình tròn xoe mắt, xém chút nữa đã thốt lên. Cũng may Khôi Nguyên kịp che miệng mình lại.
Tụi mình tiếp tục quan sát cảnh tượng bên trong. Một ông mặc đồ lính chế độ cũ, chân đi bốt đờ sô, vừa hát xong một ca khúc nhạc vàng trong những tiếng vỗ tay hoan hô của bốn người còn lại.
“Ô la la... giọng ca chú Mỹ là nhất ở đây rồi.” – Một ông mặt gầy trơ xương, chất giọng biết là kẻ hay nịnh bợ. Ông ta vừa vỗ tay phát biểu.
“Hì hì, giọng ca của tôi thì có thấm vào đâu nếu so với anh Bính chúng ta.” – Người tên Mỹ dùng những lời lẽ khiêm tốn, nhưng cách nói thì lộ rõ sự tự kiêu.
“Phải đó, nãy giờ... anh Bính chưa hát bài nào cả, ây... ai lại để tụi em chờ mãi thế... anh Bính ơi! Anh làm anh như vậy không tốt rồi... không tốt rồi...” Một ông tóc dài nhếch nhác nói giọng lè nhè.
Ông Bính Lù, người thấp lùn nhất trong bọn, nhưng lại đô con nhất, tướng tá ông ấy chẳng khác gì một cái lu, có lẽ tên Bính Lù từ đó mà ra. Ông ta để tóc đinh lởm chởm, ở trần xăm xia đầy hình nào là: chuột bọ, rắn rết, giây thép gai... Bên cầu vai trái của ông có hình xăm con mèo, với hai chữ nhìn thấy rõ là “kiếp nghèo”. Điều đặc biệt làm mình và Khôi Nguyên chú ý là vết sẹo bên má trái của ông ta.
Ông Bính Lù đứng lên, bước đi lảo đảo, ông nói lè nhè:
- Đệ... hãy đưa... cho huynh cây... cây đàn, hôm nay huynh... sẽ... sẽ... phục vụ các đệ.
Cả đám vỗ tay ầm ĩ, ông Mỹ đưa đàn guitar cho Bính Lù chơi. Đêm nay, Bính Lù sẽ trình diễn một ca khúc nhạc vàng trứ danh thiên hạ.
- Sau đây nam danh ca Quang Bính – ông Bính Lù tự phong danh hiệu cho mình, - trình bày một ca khúc... rất... rất... nổi tiếng. Nào, dàn nhạc... cho tông rê.
- “1, 2, 3... dzô!” – Cả đám bợm nhậu hùa theo.
“Bùm... chách-chách-chách bum... chách-bùm... chách-bum”
Tiết điệu Bolero vang lên nghe cũng có chút mùi vị, nhưng trình độ chơi đàn của người chơi hình như quá tệ hại nên nghe ra dây này “đ.m” dây kia. Kèm theo đó là tiếng gõ nhịp hòa theo của đám bợm nhậu. Tất cả những vật dụng như chén bát, xoong chảo, đũa muỗng phút chốc biến thành nhạc cụ, một giàn nhạc giao hưởng lừng danh chào đời.
Ông Bính Lù cất giọng vịt đực:
Đập vỡ cây đàn giận đời đập vỡ cây đàn
người ơi người ơi! Tình ơi tình ơi!
Đập vỡ cây đàn giận đời bạc trắng như vôi
giận người điên đảo quên lời
Đập vỡ cây đàn giận người con gái yêu đàn
Buồn ơi buồn ơi! Làm sao để nguôi
Đập vỡ cây đàn giận người đổi trắng thay đen
giận đời trở như bàn tay...
“Bùm... chách-chách-chách bum... chách-bùm... chách-bum”
Chuyện ngày qua, tôi gặp người con gái
Mang giọng ca thật buồn
Em bảo tôi rằng: Anh đi học đàn
Để đàn theo lúc em ca, những ngày hoa mộng đời ta
Tôi yêu nàng nên vội vàng lên tỉnh
Đi tìm theo học đàn
Sau một năm trường, tôi trở về quê hương
Nhưng người em gái, ngày ấy đã đi rồi...
Một giọng ca tệ hại, chỉ có thể là đàn anh của ca sĩ (!) Lệ Rơi. Cả đám phiêu theo ca khúc mà Bính Lù đang thể hiện. Tiếng đũa muỗng đánh vào chén đọi mỗi lúc mỗi dồn dập, chát chúa.
Tôi hỏi thăm dò từng người trong xóm tin nàng
Nàng đâu nàng đâu, nàng đâu nàng đâu
người báo tin buồn nàng gặp nhạc sĩ vang danh
Rồi cùng xây đắp gia đình
Tôi xót thương nàng và rồi tôi khóc thương mình
Đời ơi còn chi, đàn ơi biệt ly
Đập vỡ cây đàn giận người đổi trắng thay đen
giận đời trở như bàn tay...
“Bùm... chách-chách-chách bum... chách-bùm... chách-bum”
Ông Bính Lù vừa ôm đàn guitar vừa hát say sưa, bước chân của ông nhịp tới nhịp lui, sàng qua bên phải... rồi tiếp bên trái... tiến tới... bước qua... đi về... nhìn ông cứ như hột mít cắm hai que tăm xỉa răng đang khiêu vũ.
Ông đưa ca khúc vào đoạn kết...
Đập vỡ cây đàn giận đời đập vỡ cây đàn...
Đập vỡ cây đàn giận đời đập vỡ cây đàn...
Đập vỡ cây đàn...
Đập vỡ cây đàn...
Đập vỡ...
Đập...
“Bốp”
Vừa dứt tiếng ca, ông Bính Lù cầm cây đàn guitar phang thẳng vào đầu c