Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thám Tử Kỳ Duyên

Thám Tử Kỳ Duyên

Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh

Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015

Lượt xem: 1344232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/4232 lượt.

quan đến bà đâu.

- Tại sao lại không liên quan?

Ban đầu mụ nói rất nhẹ, bỗng dưng mụ nổi đóa lên, nạt nộ:

- Hai đứa này đã đến nhà tao để điều tra, thằng kia là thám tử, còn còn kia là đồ con gái hư đốn không nên nết. Chúng nó chung sống với nhau như vợ chồng ở tại nhà tao, mà mày nói là không liên quan đến tao hả?

Bây giờ thì mụ không còn nói năng lịch sự nữa, với mụ lúc đó chỉ có sự hằn học, tức tối.

Ông Ca Lạy và em sợ xanh da mặt. Chỉ có Khôi Nguyên là còn dũng khí đáp lại mụ:

- Xin bà hãy bình tĩnh cho, nếu bà đã biết rõ về tôi như vậy thì chúng tôi cũng chẳng thể giấu diếm gì được nữa. Thực ra, Ngọc Diệp chính là người yêu của tôi. Tôi về sống với người yêu của mình thì có gì khiến cho bà phải tức tối như vậy? Hợp đồng thuê nhà cũng không có điều khoản cấm người thuê ở với chồng, với người tình của họ. Tôi nói có đúng không nào?

Mụ dơ tay lên định bợp cho Khôi Nguyên một tát tai, nhưng nghĩ sao đó liền rút tay về lại, mụ đớp chát:

- Mày ở, hay làm tình với nó, thì kệ mẹ mày, tao chẳng bận tâm. Nhưng mày dám lén phén đến nhà tao để điều tra tao, mày đã đụng tới tao rồi đó con trai ạ!

Mụ lại nghiến răng.

Khôi Nguyên từ tốn đáp:

- Bà có tật nên mới giật mình đó thôi.

- Tật cái đầu cha mày. Mày nói mau! Đứa nào đã thuê mày điều tra tao?

- Trước khi trả lời bà, tôi muốn hỏi: tại sao bà biết tôi là thám tử?

- Mày tưởng chỉ có mỗi mày là thám tử thôi sao? Tao có tiền, và tao muốn biết điều gì thì tao sẽ biết thôi.

- Vậy thì bà cứ dùng tiền đó mà tìm hiểu xem “đứa nào đã thuê tôi điều tra bà”.

- Thằng chó! Tao sẽ giết...ttt mày...yyy!

Mụ rít lên.

Mụ thở như đang lên cơn hen suyễn, thế rồi mụ cũng lấy lại bình tĩnh.

Chỗ khung cửa ra vào có một con thằn lằn đang bò, mụ liếc mắt trông thấy, nhanh như chớp mụ đánh bộp vào khung cửa, con thằn lằn bị bàn tay tròn nung núc của mụ đánh chẹp bẹp, một cái đuôi đứt ra búng, bẩy dưới nền nhà, con thằn lằn nằm bất động.

Liền đó, mụ khó khăn di chuyển cái cơ thể béo núc của mụ, cúi xuống bốc con thằn lằn lên, chậm rãi cho vào mồm nuốt:

- "Ực."

Trông thấy cảnh tượng tởm lợn đó, mình chỉ muốn ói tại chỗ. Con thằn lằn cũng béo nung núc giống như mụ cóc già, phút chốc đã trở thành bữa điểm tâm.

Ăn thịt sống con thằn lằn xong, mụ mới chịu bước ra khỏi nhà với một ánh mắt hận thù ghê rợn.

Mình đã thít chặt tay Khôi Nguyên vì kinh hãi.

- Đừng lo lắng Ngọc Diệp, đã có tôi đây mụ ta sẽ không làm hại được cô đâu.

- Khôi Nguyên, mụ ta thật không phải là người.

- Cho dù mụ ta có là gì đi nữa thì cũng có ngày tôi vặt đầu mụ ta. Cứ tin tôi đi.

---

Rời khỏi nhà ông Ca Lạy, tụi mình tìm đến nhà ông Bính Lù – người em họ của ông Ca Lạy. Trên đường đi tụi mình lại nói chuyện về mụ Thùy Dung. Khôi Nguyên hỏi ông Ca Lạy:

- Bác Hai có vẻ sợ mụ ta quá bác nhỉ?

- Không chỉ bác Hai thôi đâu, ngay cả bác, và những người trong cái làng này, kể cả thằng Bính trời đánh kia còn tránh mụ nữa là.

- Mụ ta có gì mà khiến mọi người bất an vậy ạ?

- Con người đó mắc bệnh tâm thần, hận thù rất sâu... đụng tới bà ta có ngày mang họa đấy, bác thấy cậu cũng thuộc dạng liều đấy Khôi Nguyên à!

Mình mỉm cười nói với ông Ca Lạy:

- Bác không biết đấy thôi! Trên đời này ảnh chỉ sợ có mỗi cháu thôi.

- Bác hiểu rồi, khi nãy cậu Khôi Nguyên đã nói, hai người là tình nhân của nhau, chồng sợ vợ là lẽ đương nhiên thôi.

Nghe ông Ca Lạy nói vậy mình ngượng ngùng e thẹn, còn Khôi Nguyên, ảnh đính chính ngay:

- Ôi, bác hiểu lầm rồi, đó là cháu đang dùng kế khích tướng cho mụ ta tức điên lên, khi đó mụ ta sẽ lộ ra những thứ mà cháu muốn khai thác. Còn quan hệ của cháu và Ngọc Diệp chỉ là...

Khôi Nguyên không nói hết câu. Có lẽ ảnh sợ nói ra sẽ làm mình buồn. Mà cho dù ảnh không nói thì mình cũng đã buồn rồi. Việc đó có gì đâu mà ảnh phải đính chính, trong lòng ảnh... chẳng lẽ... ảnh không có hình bóng của mình hay sao? Vậy là mình đã ảo tưởng, đã lầm rồi ư? Mình thích ảnh thật sự, còn ảnh chỉ muốn đùa nghịch với mình thôi.

- Đến rồi đấy cô cậu.

Bác Ca Lạy chỉ vào căn nhà vuông vứt như chiếc hộp nằm bên đường, chỗ có hàng cây bang trắng, với những cánh hoa rơi rụng nằm trải thảm.

Căn nhà của ông Bính Lù cũng chẳng hơn gì căn nhà ông Ca Lạy, ọp ẹp, xiêu vẹo và chưa biết đổ lúc nào.

Vì ông Ca Lạy với ông Bính Lù là anh em thân thiết, nên không cần phải gọi cửa, ông Ca Lạy dẫn theo tụi mình đi thẳng vào nhà.

Mình nghe thấy tiếng đàn guitar và tiếng leng keng – âm thanh phát ra khi dùng đũa muỗng đánh vào những cái chén sành.

Mọi người đang tiệc tùng văn nghệ, nói cho đúng là đang có một cuộc nhậu. Thấy tình hình có vẻ không ổn, ông Ca Lạy quay sang nói với Khôi Nguyên:

- Cậu Khôi Nguyên à! Chúng ta đến không đúng lúc rồi, tốt nhất là chuồng lẹ trước khi chú ấy phát hiện ra chúng