Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh
Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015
Lượt xem: 1344245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4245 lượt.
t là nhiều vậy.
- Kiều Oanh có hay kể với Minh Hằng về những cơn ác mộng của cô ấy chứ?
- Có. Đó là những giấc mơ rùng rợn. Kiều Oanh nói trong mơ hay gặp một bóng ma mặc áo dài trắng, bóng ma thường vắt vẻo trên cành cây, có lúc bóng ma đó đi lởn vởn trước mặt cô ấy, bóng ma với mái tóc suông, bóng lạnh như gương, và ớn lạnh ở chỗ bóng ma không có chân. Mỗi lần kể về những cơn ác mộng đó, Hằng nhớ rất rõ biểu hiện khủng hoảng thần kinh của Kiều Oanh, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán, toàn thân cô ấy run rẩy khiếp lắm!
Nghe Minh Hằng kể về tình trạng của Kiều Oanh, người mình bỗng dưng ớn lạnh. Nói chuyện một hồi nữa,
(...)
(...)
(...)
Khôi Nguyên thấy đã đến lúc phải rời đi, không muốn ảnh hưởng đến công việc của Minh Hằng.
- Cám ơn Minh Hằng rất nhiều! Nếu có thời gian rảnh, tôi muốn mời Minh Hằng đi uống cà phê.
Minh Hằng mỉm cười, công nhận cô ấy có nụ cười hớp hồn người ta thật.
- Dạ, chào anh Nguyên, cám ơn lời mời của anh. Khi nào rảnh, anh hãy gọi điện thoại báo cho Hằng biết.
“Chà, sẵng sàng đến vậy cơ đấy!” – Mình nói thầm trong bụng.
- Được rồi, tôi sẽ thu xếp và gọi cho Minh Hằng.
- Dạ, Hằng vào lớp trước nghe! Chào hai người.
---
Minh Hằng vào lớp rồi, tụi mình cũng rời đi. Mình điên cả đầu, chỉ muốn đá cho “hắn” một cái. Mặt mình hầm hầm, Khôi Nguyên trông thấy được. Thái độ cũng đủ biết anh ấy đang rất sướng.
- Thích quá ha! – Mình bậm môi, sắp chịu hết nổi rồi.
- Sao lại không thích, cô không trông thấy người ta hay sao? Nền nã, dịu dàng... kết bạn với những người đó với tôi là một vinh hạnh lớn của tôi đấy.
- Ơ! Anh...
- Cô bị làm sao vậy? Hình như cô không được vui cho lắm!
Khôi Nguyên muốn châm dầu vào lửa.
“Bốp”
Mình đá thẳng vào cẳng chân anh ấy, rồi mang tâm trạng bực bội bỏ đi.
- Đồ dở hơi kia, lần này mà bắt được, tôi sẽ không tha cho cô đâu!
Khôi Nguyên ngồi ôm chân, hét với theo. Mấy thầy cô đang giảng bài nghe thấy âm thanh lớn, ló đầu ra những cánh cửa nhìn tụi mình.
---
Trên đường trở về nhà, tụi mình đi ngang qua cánh cổng bệnh viện Hòa Phát – một chi nhánh của bệnh viện tâm thần Biên Hòa. Khôi Nguyên cho xe dừng lại bên kia đường – đối diện với cổng bệnh viện.
- Có chuyện gì vậy?
- Cô không nghe thấy gì sao?
Mình tập trung lắng nghe, phát hiện ra những âm thanh vang lên sau cánh cổng bằng sắt to lớn của bệnh viện.
“1”
“2”
“3”
Có một ai đó đằng sau cánh cổng kia đang đếm số, nhưng đếm đến số “3” thì ngưng. Không chỉ mình và Khôi Nguyên tò mò, mà một số người đi đường cũng tò mò không kém. Một anh chàng bự con, nhìn có vẻ bặm trợn lắm! Thấy mọi người đang đứng tập trung trước cổng bệnh viện đã đóng kín bưng, thì lên mặt quát tháo:
- Giải tán hết!
Mọi người hình như rất sợ anh chàng, có lẽ anh chàng là giang hồ trùm khu vực đó. Anh chàng hỏi một anh thanh niên ốm yếu đang đứng gần đó, chắc là người quen biết.
- Có chuyện gì thế?
- Dạ, anh Đại nghe đi!
Anh chàng tập trung lắng nghe.
“1”
“2”
“3”
- Ồ, có gì bên trong đó vậy ta? – Anh chàng tò mò.
Liền đó, Anh chàng xáng lại cánh cổng, ló mắt nhìn qua cái lỗ nhỏ bằng quả trứng gà trước cổng bệnh viện, để xem bên trong đang diễn ra điều gì.
Bất ngờ.
“Phặp”
Một ngón tay từ bên trong cánh cổng chọt ra đâm vào mắt anh chàng. Anh chàng rú lên trong sự kinh hoàng của người dân đứng xung quanh. Bên trong bệnh viện lại vang lên tiếng đếm.
“1”
“2”
“3”
Và lần này là: “4”
Chương 22
---
“ú”
“ớ”
“ú”
…
Tiếng kêu phát ra từ bên trong cánh cổng sắt, phút chốc cánh cổng mở ra, với tiếng kẻo kẹt của khung bản lề hoen gỉ.
Đập vào mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng có một không hai trên đời, là một đội ngũ y bác sĩ đang ra sức ghì, đè, bác sĩ nằm chất chồng lên nhau tạo thành một “trái núi” giam giữ “con yêu nghiệt” đang ngoan cố chống cự quyết liệt.
- Mau lên! Đưa bệnh nhân vào phòng đặc biệt.
Cánh cổng mau chóng được khép lại, Một người bác sĩ ở độ tuổi trung niên, khuôn mặt tròn trịa, da dẻ hồng hào, lên tiếng. Có thể đoán đây là vị giám đốc của bệnh viện, vì xem qua phong thái người đó rất có thần tướng.
Cái anh chàng hổ báo lúc nãy, đã được cậu thanh niên kia chở đi bệnh viện khám mắt. Không biết tình hình là con mắt đó có bị múc hay không, vì ngón tay ác hiểm của “con yêu nghiệt” kia đâm chọt quá bất ngờ, khiến người ta trở tay không kịp.
Khôi Nguyên cho xe tấp sang lề bên phía cổng bệnh viện. Ảnh xuống xe, rồi ra hiệu cho mình đi the