Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh
Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015
Lượt xem: 1344549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4549 lượt.
là, đạo đức nghề nghiệp không cho phép chúng tôi bỏ anh ta. Hai là, vấn đề xã hội; cậu thử nghĩ xem, một con bệnh như anh ta mà thả ra ngoài thì hiểm họa đấy. Nguy hiểm đến mức người nhà cũng phải tránh xa anh ta là cậu biết rồi. Chúng tôi cũng không dám cho phép người nhà gặp riêng anh ta, nếu họ có đến đi chăng nữa, nhưng, chẳng có ai đến cả ngoài bà cụ khòm, đã gần mười năm rồi.
- Hồi đó, ai đã đưa anh ta vào đây thưa bác sĩ?
- Một nhóm giang hồ, bọn xã hội đen đấy.
- Xã hội đen?
- Tối hôm đó, chúng tôi nghe tiếng đập cửa ầm ầm, chạy ra mở cổng thì thấy một lũ chừng 10 tên đầu gấu, chúng đi 5 xe gắn máy, chúng mang theo một người tay chân bị trói chặt, mồm nhét một miếng dẻ.
“Ông kia! Đem nó vô mà xào hành ăn đi!” Nói rồi, gã đầu gấu quăng xuống kẻ tâm thần mà chúng mang theo.
- Không lẽ Hải Ninh thuộc hội bọn chúng hay sao? Lạ nhỉ!
- Có thể đúng đấy cô Ngọc Diệp, anh ta – Hải Ninh – có lẽ trước đây là một tay giang hồ.
- Dấu hiệu là trên lưng, vai và đùi của anh ta có rất nhiều sẹo. Tôi đoán căn bệnh của anh ta cũng có nguồn gốc từ hoàn cảnh sống của anh ta.
---
Sau khi, nghe giám đốc bệnh viện Hòa Phát kể về người bệnh nhân nguy hiểm của bệnh viện, Khôi Nguyên cũng nói cho ông ấy biết, ảnh đang điều tra một vụ án có liên quan đến Hải Ninh và muốn nhờ ông Trung giúp đỡ.
Ban đầu, ông Trung có vẻ ngạc nhiên, nhưng sau đó, ông cũng nhận ra vấn đề và hứa sẽ giúp Khôi Nguyên.
- Thật trùng hợp cậu Khôi Nguyên à!
- Tôi đã nói chúng ta có duyên rồi mà.
- Cậu cần tôi giúp gì, cứ nói?
- Bác sĩ hãy theo dõi tình hình của Hải Ninh, nếu có dấu hiệu gì bất thường xin hãy báo cho tôi biết, tôi để lại số điện thoại cho ông.
Nói rồi, Khôi Nguyên cho ông Trung số điện thoại. Sau đó, chào tạm biệt ông:
- Tôi phải đi có việc cần, rất vui được gặp lại ông, bác sĩ.
- Cậu là ân nhân của nhà chúng tôi mà, gặp lại cậu tôi rất vui.
- Cho tôi gởi lời đến cô Thụy Du nhé! Hãy nhắn với cô ấy, tôi sẽ thu xếp thời gian đê đi ăn với cô ấy một bữa. À, còn vợ ông nữa chứ! Cho tôi gửi lời thăm cô nhà luôn.
Khuôn mặt ông Trung rạng rỡ hẳn ra, ông hớn hở nói:
- Được thế thì còn gì bằng, cám ơn cậu, rất cám ơn cậu Khôi Nguyên!
- Tạm biệt ông!
- Hai cô, cậu đi cẩn thận.
Mình cúi đầu chào ông Trung. Ông ấy tiễn tụi mình ra ngoài cổng bệnh viện, hên sao ngày hôm đó những bệnh nhân đều được giữ ở trong phòng nên mình không phải giáp mặt với họ. Mình không nghĩ là mình kì thị với người mắc bệnh thần kinh, nhưng mình có một nổi ám ảnh, mình rất sợ những thân người vật vờ với mái tóc rối bù và những suy nghĩ bệnh hoạn.
---
Ra khỏi bệnh viện Hòa Phát, mình mới nói với Khôi Nguyên:
- Ông giám đốc và con gái ông ấy có vẻ thần tượng anh quá nhỉ?
- Chắc do ông ấy nhớ ơn tôi đã cứu con gái ông ấy đó thôi.
- Anh cũng thích nghe dương cầm sao?
- Cô biết rồi còn gì, tôi là một cây mê nhạc cổ điển.
- Nhắc tới âm nhạc tôi mới nhớ…
- Nhớ gì kia?
- Chuyện anh Bo con của ông Ca Lạy bị ma ám.
- Cô tin vào sức mạnh đó sao?
- Ừm, tôi tin. Cho nên lát nữa anh phải chở tôi đến một nơi.
- Đến đâu?
- Không nói, đi rồi sẽ biết.
Mình làm vẻ mặt thần bí.
- Chà chà, cô có tài bắt chước đấy nhỉ?
- Không phải bắt chước, đây gọi là gậy ông đập lưng ông. – Nói rồi mình đánh nhẹ lên lưng ảnh, - còn chờ gì nữa mà không đi! – Mình bắt đầu học theo cách nói chuyện của Khôi Nguyên.
Chương 23
---
Đã gần 12 h trưa,
Việc đầu tiên tụi mình cần làm là kiếm một quán ăn. Mình đã cảm thấy đói bụng rồi, nên đánh vào vai Khôi Nguyên, lúc đó ảnh đang lái xe.
- Việc gì nữa đây, đồ phiền toái.
- Tôi đói rồi.
- Trời ạ! Mới một buổi sáng thôi cô đã ăn ba lần rồi đấy.
- Đó là ăn vặt, không thể tính là một bữa được.
- Thôi được rồi, cô muốn ăn gì đây?
- Tùy anh thôi! Anh biết gần đây có quán cơm nào ngon không?
- Không. Tôi làm gì có tâm hồn ăn uống.
- Có quán mì hoành thánh, ở số 6 đường Lê Hồng Phong, anh ăn ở đó bao giờ chưa?
- Chưa ăn.
- Vậy đến đó đi.
- Cô trả tiền đấy nhé! Tôi không mang theo tiền.
- Cái anh này, có khi nào tôi bắt anh trả đâu.
- Vậy thì được.
---
Tụi mình ghé lại quán mì hoành thánh số 6 Lê Hồng Phong. Mình gọi hai tô mì hoành thánh. Quán số 6 ngày nào cũng như ngày nào, rất đông người. Tiếng xôn xao, rầm rì, mọi thứ âm thanh pha trộn với nhau… vang lên không dứt.
Bên ngoài xe cộ tấp nập qua lại. Tiếng còi xe tải, rúc lên inh ỏi giữa phố chợ hối hả. Đó là, giờ cán bộ công nhân viên chức tan sở, và học sinh, sinh viên tan trường về.
Ông chủ vừa trông thấy mình đã chạy đến tươi cười niềm nở: